tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Cao nguyên. Tuổi trẻ tôi đã sống
Chung và riêng ở một miền trời
Bốn mùa ủ kín trong thung lũng
Rượu ngâm lâu chờ đợi chạm môi
ngồi nơi góc quán hình dung những nẻo đường tuổi thơ anh đã qua
tôi buồn nghiêng trưa – sông Tiên đứng gió
nỗi nhớ trùng dâng bạc ngời mắt sóng
Dọc đường xa lộ xuyên bang từ L.A. lên Las Vegas mày nôn nao nghĩ tới những màn ảo thuật Anh Đào nói. Mày tự hỏi tại sao ảo thuật chỉ xảy ra trên sân khấu thôi. Mày muốn ảo thuật xảy ra ngay tại đây, bây giờ, một thứ ảo thuật nào biến 5 tiếng lái xe thành 20 phút, một thứ ảo thuật mang nguyên thành phố Las Vegas vào sát L.A.
Hắn dừng lại, lôi ra từ túi quần chiếc điện thoại di động. Quỳ gối trên con đường mòn ướt át., hắn muốn chụp bắt cái điều vừa đến với hắn qua hình ảnh chiếc lá khô với góc lá vễnh cong bướng bỉnh bên cạnh đám xác lá cam chịu nằm bẹp dí trên con lộ nhỏ ướt át một buổi sáng đầu mùa Thu.
Ai cũng sợ linh hồn bị bệnh, phạm pháp, bị giam tù.
Ít ai ngờ linh hồn là cai ngục.
Không có tù, cai ngục sẽ làm gì?
sao chép những gương mặt từng như đã gặp, từng như đã quen
họ cười và khóc qua từng trang
bài văn xuôi về cuộc đời vốn thế
hẳn nhiên như một chiếc lá vàng tự kể
những tổ kiến đen đã bỏ đi khỏi gốc sồi già
như thị trấn vừa di tản
một nơi bắt đầu bị bỏ hoang
bắt đầu của những dấu hiệu thời suy tàn
Ngày hôm nay nó thò ra một trang, một trang thôi các bạn nhé, nhưng nó nằm chình ình trên một trang facebook. Vậy nên một loáng sau nó lây lan thật nhanh ở mấy chục trang khác. Ồ, mấy trăm, mấy ngàn trang rồi, nó đang dừng lại ở con số bảy triệu bảy trăm ngàn baỷ trăm bảy mươi bảy! Tất thảy thật sự rụng rời.
Những tiếng thở dài não ruột và những lời nguyền rủa vang lên. “Nhìn đi, bên kia có ánh sáng”, người đàn ông số 7 lại nói. Toàn thân anh ta rung lên rồi bất động.
“Mơ đấy.” Một đứa trẻ nói.
“Dối lừa đấy.” Một thiếu nữ ngực trần nói.
“Những hi vọng sẽ tắt ngấm trong tro tàn.” Gã đàn ông nhỏ thó rít lên. Và rồi là những tiếng chửi rủa khác của những kẻ còn sót lại trong đoàn người.
Không có mùa thu ở phương nam
Trời vẫn đẹp
Mây chiều vẫn dịu dàng
Vẫn có những người yêu nhau như thuở xưa
nhiều bàn chân liêu xiêu
ai cũng tưởng đang đi trên dây thừng căng thẳng
trò mộng du dị thường
mà tôi thấy từng đêm trên vách
tôi ngồi nhấp chén rượu
chợt nghe ra tiếng thở dài mẹ tôi
từng đêm vẫn lo cho đứa con:
“người con trai gần 60 tuổi”
Hắn – một kẻ sĩ chỉ biết đến chuyên môn nhưng nay thì buộc phải biết tất cả những ngóc ngách trong các quan hệ giữa người và người ở cơ quan. Hắn – một kẻ vốn lạc quan và hay đùa giỡn, nay buộc phải nhìn ra những khía cạnh không lấy gì tươi sáng để mà cay độc hơn nữa. Hắn – vốn một thời đã nổi lên như một ngôi sao vì được học hành tử tế, làm việc hiệu quả, có nhiều sáng kiến, cải tiến cách làm việc, nay xẹp xuống như quả bóng hết hơi vì “thỏ đã hết thì chó săn bị giết
Ngày 29 /5 /2011 Hoàng chí Phong và một học sinh khác có tên là Lâm Lương Ngạn (Ivan Lam tên tiếng Anh ) thành lập phong trào lấy tên là Học Dân Tư Triều. Phong trào này tập hợp một số học sinh trung học, khởi xướng phản đối chống lại đường lối giáo dục Cộng sản do Trung Quốc áp đặt, mệnh danh là “chương trình giáo dục ái quốc
từ ngày bỏ áo vô quần
bỗng nghe đi đứng thập phần nghiêm trang
một bữa thử ra khỏi hàng
giật mình. chim nhỏ ra ràng kêu thương
Ngựa dừng, ngã chúi chân người
Dè thân đối kháng, ngậm ngùi qua truông
Bình minh ngừ đỏ ai buông
Nhừ đêm khát nắng, tháng ngày lấm lem
đưa nhau đi nửa dặm đường
đánh rơi hai nửa cái tương tư buồn
lơ ngơ như suối đầu nguồn
ầm ào như lũ quét cuồng rừng sâu
Chúng tôi là dân làm báo chuyên nghiệp. Ngoài việc là hội viên hội nhà báo chúng tôi còn đặt ra những hội nhỏ, như hội nhũng nhà báo IT, hội những nhà báo môi trường, hội những nhà báo văn hóa, văn nghệ.. Còn hội của chúng tôi là hội những nhà báo viết về chuyện xia. Thì sao chứ xia là chuyện liên quan đến con người, mà còn rất rất quan trọng. Có thể nhịn ăn mươi mười lăm ngày chứ đố ai nhịn đái một ngày, nhịn xia mười ngày.
“Hậu sinh khả úy” vì phong cách Cộng sản của Thu Tứ vượt xa Vũ Hạnh. Cụ Vũ, nếu lời nói còn được Đảng coi trọng, thì chỉ làm nhà văn Dương Nghiễm Mậu từ nay mất toi cơ hội kiếm tí tiền còm nhờ sách tái bản. Thu Tứ “đánh” nhà văn Võ Phiến ác hơn, hiểm độc hơn…
chúng ta vẫn luôn tự hào nhìn đời qua kính viễn vọng
là lúc lũ chữ ngồi lại cùng săm soi vết đen mặt trời
Chúng ta đã già đến mức yếu ớt
Chúng ta không thể ngoại tình một cách thông dụng
Chúng ta ngoại tình mà không làm tình
Chúng ta đâm thọt ruột gan nhau
Một chị bán ngô luộc, một tay nách thúng ngô, một tay kẹp chặt khuỷu tay gã thanh niên, nhanh nhảu báo cáo:
– Thằng kia đã vác ba lô chạy sang phố Đồng Bát rồi, anh ạ.
Ái chà, hoá ra là một vụ cướp giật có tính đồng đảng.
giơ hai tay lên trời
– tôi lắng nghe
cô đọc từng trang tự truyện đời cô
một cách mạch lạc- khúc chiết
Mỗi người tự vẽ chính mình
khác biệt méo mó
chân dung nguệch ngoạc vòng
đôi mắt lấp ló sợ hãi
LÒNG TỰ HÀO
Một ngày, lòng tự hào bị phá sản. Nó tự nguyện ra hầu tòa. Trước đông đảo mọi người, nó nói: “Tất cả cũng lỗi tại tôi, tôi đã quá …
Trên đồi vọng cảnh
Có một ngôi mộ chỉ đề ngày mất
Tôi làm bạn với nó trong tư thế ngồi chò hỏ
Những mùa hạ trôi qua
New Comments