tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Khi ta mười sáu, ta nghi nhận cuộc đời qua ánh mắt của hai người: đứa trẻ lên mười và em bé lên sáu. Tính hiếu kỳ [mọi người] của tuổi lên mười và sự vòi vĩnh [mọi thứ] thơ ngây của tuổi lên sáu. Khi ấy, tôi đọc Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu bằng hai đôi mắt băng tâm…
Em có còn nhớ tảng đá xanh dưới chân cầu bắc qua sông Potomac, nơi mình đã ngồi nhìn dòng nước chảy vào một chiều mùa hè, khi xe chúng ta bị hỏng ở bức tường Cựu Chiến Binh Việt Nam trên đại lộ Constitution? Bây giờ chắc nơi đó con sông đã đóng băng và những chú chim, chẳng biết tên là gì…
When the blue car drove through the street puddle, my shirt was splashed with water and it evoked a memory of your laugh, sharp and dry. All at once I felt as if our happiness had too been doused like a person walking in a torrential rain.
Giữa đêm chợt nghe tiếng nhai rào rạo, hai bên mang tai những cánh hoa bỗng bung lớn ra từ gối nằm rồi khép trùm cả phần đầu, tóc và da bị kéo giật kịch liệt, môi má cảm nhận được cả chất mềm và nhớt của cánh hoa đang tiết dịch. Giẫy giụa, la hét, tôi dùng hết sức lực…
“Trong một thời gian dài, cả ngày, những porno- websites cứ hiện lên đủ thứ hình ảnh, kinh khiếp của những người con gái nhỏ bé Á Đông bên cạnh những người đàn ông ngoại quốc hung dữ… B.Ti đã bị những cặp mắt đau đớn, kinh hoàng của những người con gái đó ám ảnh và B.T đã ngồi xuống viết…”
Nghiên cứu hướng nhân văn không mang tính công thức, người nghiên cứu làm việc với sự nhạy cảm trí tuệ của mình trước vấn đề nghiên cứu và hướng tới hiệu quả giao tiếp, giá trị đạo đức và thẩm mỹ. Nếu như khoa học đề cao lý tính thì nhân văn không cho rằng lý tính và cảm tính tách rời nhau hoặc cần phải tách rời nhau.
Vincent là một thành viên lâu năm của Pháp Luân, anh kể về sự đàn áp các tín hữu với cách nói khúc chiết, buồn rầu, trầm tư, nhưng không lộ vẻ tức giận, căm hờn. Tấm gương của những người phản đối im lặng như anh thật đáng cho người khác noi theo, không những về phương pháp phản đối bất bạo động…
Chào mừng quý khách đến Nam Waziristan.
Tôi là Taliban.
Tôi đã viết ra bài thơ của họ tựa là “Thơ Tôi.”
Với tôi nó là một quả bom tự chế.
Bản tính chú ham tìm hiểu. Chú thật lòng muốn biết nhiều chuyện về căn cơ giống người da trắng. Xứ sở họ là chỗ nào trên tấm địa đồ? Cớ sự nào xui khiến họ tới đây? Còn đức tin ở một đấng toàn năng tạo dựng trái đất và muôn loài, giả chân là đâu?
Bìa 1 luận văn của Đỗ Thị Thoan có dòng: LUẬN VĂN THẠC SỸ: KHOA HỌC NGỮ VĂN. Từ “khoa học” ở đây có nghĩa gì? Tôi không rõ Khoa Ngữ Văn trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội, Việt Nam hay là “phương Đông” đã sáng tạo nghĩa từ “khoa học” khác với nghĩa từ “science” của “phương Tây” như thế nào.
Lọt thỏm trong ngôn ngữ màu, tôi tự nhiên nhuộm bản năng mình đa sắc, vụt nhìn ra một thằng người dị hình bước từ bóng vai mình len ra đi, trên chiếc đèn lồng tím treo trong cơn bão những hình tướng ngộ nghĩnh hóa chơi vơi, những chiếc còng lưu ly khóa trái các khả năng cố bươn chải.
Thời Sài Gòn trước 1975, hình ảnh của ông còn in đậm trong ký ức tôi với khuôn mặt rắn rỏi, khỏe khoắn, đôi mắt lộ và sáng dưới cặp chân mày đậm và to, tiếng cười sang sảng và giọng nói dầy, trầm ấm. Lần tôi gặp ông gần đây nhất là vào dịp Duy Thanh từ vùng Vịnh (San Francisco) xuống quận Cam…
nắng đổ xuống sân phượng
bỗng rực ngời sơn công
một trời xưa quý phái
hiu hiu cực gió nồng
Trong văn học, ở nước ta cũng như nước ngoài, khen chê là chuyện thường tình. Tolstoy không thích Shakespeare trong khi tuyệt đại đa số người đọc đều rất ngưỡng mộ nhà đại thi hào người Anh ấy. Ngay chỉ một người mà thôi, vào thời điểm này thích cuốn này, chê cuốn nọ; vào thời điểm khác có khi nói ngược lại. Chính Lê Huy Oanh từng mạt sát Thanh Tâm Tuyền trên tạp chí Sinh Lực. Về sau trên tờ Văn năm 1973, ông nhận mình sai: “Trong cơn giận dữ rất chân thật, tôi đã mạt sát đả kích anh ta thậm tệ để rồi chỉ ít ngày sau tôi dân dần thấy tất cả sự nông nỗi, bất công của những lời mạt sát đó.”
Nhưng điều tôi muốn nói ở đây không phải là chuyện khen chê, mà là cơ sở lý luận dùng để bênh vực những lời khen chê đó.
Bội hiện thực là thuật ngữ được sử dụng trong ký hiệu học và triết học hậu hiện đại, miêu tả sự bất lực của ý thức trong việc phân biệt thực tại với sự mô phỏng thực tại, đặc biệt là trong những xã hội hậu hiện đại có công nghệ tiên tiến. Bội hiện thực được xem là một điều kiện…
Ngồi dọn nhà, anh mở ra một chiếc cặp cũ rỗng không nằm buồn tênh kế bên cái cặp mới chứa đầy sách vở. Cái cặp cũ trở nên rộng lớn bất ngờ nhờ sự rỗng rang của nó, nhờ sự thênh thang rỗng không mà có thể chứa đựng được bất cứ vật gì được đưa vào từ một cây bút, quyển vở…
Chủ nghĩa hậu hiện đại xuất hiện sau Thế chiến II, được xem là phản ứng trước những hỏng hốc của chủ nghĩa hiện đại. Nó hình thành từ sự tổn thương tinh thần, chịu ảnh hưởng lớn bởi những sự kiện như Hiệp định Geneva, những nhà tù Soviet, cuộc Cách mạng văn hóa Trung Quốc…
Dân Nam kỳ thuộc điạ tuy dễ tính nhưng nóng nảy, lại dễ bị lôi cuốn theo Việt minh hoặc mấy đảng phái cách mạng chống Pháp. Thời gian gần đây ông thấy đã nhú mầm chống đối.
Chúng hiện ra dưới những tinh tú
Được thắp sáng bằng nước mắt và cơn động kinh của trái tim loài sói
Cất lên tiếng tru hoang trong nền văn minh ve chai
Để kết thúc một ngày tuyệt vọng
Miệng mở một thời không bao giờ khép lại
bao người mở miệng rộng hoác như chúng anh mà có nói được gì đâu?
xa nửa vòng trời mà còn lo chó cắn
Em đã có những tháng ngày lãng mạn nhưng hợp vệ sinh với nhà văn này nhà thơ nọ, luôn luôn cảnh giác giữ tư thế ngồi để tránh nhăn lưng áo. Chính anh đã đẩy em vào thế giới sáng tác nơi em không thể không cà-phê phin hoặc trà chanh đường với những văn nhân hàng ngày ngồi chơi xơi nước…
Bà Bảy thều thào với chú Năm Tự, họ muốn xưng tội đó. Chú Năm ngớ mặt, tội gì vậy? Bà Bảy hứ háy, ai lại hổng có lần phạm tội, nhẹ như nói láo, ăn cắp, gian tham, nặng hơn như ăn nằm với người khác, cướp của, thậm chí giết người.
Nhưng chúng ta phải không được nói về những thời kỳ trước thời Đại Tái sinh, nếu không chúng ta sẽ bị phạt giam ba năm trong Lầu Trừng giới. Chỉ duy có những người già là hay thầm thì về điều ấy vào những độ hoàng hôn, ở Nhà Vô dụng. Họ thì thầm về nhiều điều lạ lẫm, về những tòa tháp…
Em chẳng hơn khúc sông
lúc vào chỗ hẹp
Cố ngoặt thoát dòng lưu thật nhanh
chẳng thể mùi mẫn gì giữa cơn khó ở.
Dĩ nhiên, các yếu tố tiêu biểu tối thiểu cho một đời sống của một dòng sông không những bao gồm lưu lượng nước của dòng sông ấy đủ cung ứng cho nhu cầu nước uống cho con người, cho ruộng lúa, cho cỏ cây, vườn tược những vùng đất…
Sáng kẻ đuổi theo, tối kẻ được theo.
Sáng muốn làm đầy tối bằng chính mình
và muốn nó vẫn là tối
để sáng vẫn còn làm đầy nó.
New Comments