Home » Archive by Category

Category: Tùy bút

Thư thẩn…

24.10.2011
tranhNQ_thumb.jpg

Có lẽ con người sẽ đỡ phức tạp hơn, đỡ rắc rối hơn nếu tìm ra tri kỷ, nghĩa là bớt cảm xúc chính mình đi một chút hay tăng thêm một chút, hay trộn nhào nó vào với cái gì đó vô hình?
Khi nào con người tràn đầy cảm xúc? Khi một mình. Thế mới lạ.

Tây Đô: Đêm nguyệt thực trên giòng sông Hậu

22.09.2011
CanThoatNight_thumb_thumb.jpg

Theo truyền thuyết, vua Gia Long đặt tên thành phố là Cầm Thi Giang, giòng sông vang vọng tiếng đàn câu thơ. Rồi Cầm Thi biến thành Cần Thơ … theo ai nói đã được đọc trại từ “Cần thơm.” Riêng tôi vẫn thích gọi Cần Thơ bằng cái tên Tây Đô, bởi bó bộc tả được tính chất thủ phủ của thành phố tại vùng sông nước miền Tây.

Tư Lò Rèn

19.08.2011

Không hiểu tại sao khi đặt bút viết về Từ Công Phụng (TCP) tôi lại liên tưởng tới nhóm chữ Tư-Lò-Rèn. Ý nghĩ này có thể bắt nguồn từ địa chỉ điện thư của một người bạn quen biết đã khá lâu: tulaurent@ . . ., họ Từ ghép với tên thánh hay một địa danh nào đó.

Mùa đông sắp qua rồi

2.08.2011
5am_SketchIntheDark_July28_thumb.jpg

Chòm Đại Hùng thấp và giang rộng cả một hướng Đông như một chiếc đại hồ cầm đang chỉnh lại một độ chùng một độ căng sắp sẵn cho mặt trời đã nửa đường về chính trạm. Người dưới phố thức dậy sẽ nghe cô xướng ngôn giao ban chuyển nhạc…

Tản mạn: Huế Mùa Hạ

20.07.2011
HT-tronggahue_thumb.jpg

buồn vì từ đây sẽ mất hẳn cảm giác những ngày Hạ ở xứ người lúc nào cũng nhớ những ngày hạ Huế, nhớ và giờ mới nhận hẳn ra hạ Huế là hạ của những ngày xưa rất xưa, thà là cứ nhớ về nhưng đừng tìm về ….

Ấn Độ – phút giây ánh sáng

1.07.2011
taj-mahal-at-night_thumb.jpg

Lòng chúng tôi rưng rưng khi Đức Đạt Lai Lạt Ma bày tỏ: Hoàn cảnh Việt Nam và Tây Tạng có những điểm giống nhau. Rồi, Người tặng mỗi người một tượng Phật nhỏ và một gói thuốc [với] những viên thuốc li ti ….

giữa hà nội tìm mai

29.06.2011

Một buổi sáng tiếc nhớ những sớm mai mù sương lãng đãng se lạnh, bạn bè mấy đứa câu giờ nhâm nhi từng giọt cà phê nóng rực đậm mùi ở quán nghèo bên vỉa đường Sàigon. Hạnh phúc ở đâu? Trong căn phòng tiện nghi này hay nơi góc phố quê hương?

lan man văn nghệ: dài tay em mấy

6.04.2011
DiemXua_thumb.jpg

Đối với người viết,sự nghiệp âm nhạc của Trịnh Công Sơn ví như con người có hai chân. Một chân là nhạc tình còn chân kia là nhạc quê hương chiến tranh, còn được gọi là nhạc phản chiến. Nếu thiếu đi một chân sẽ không thể đi xa. Nếu không có nhạc quê hương chiến tranh, TCS chỉ tầm cỡ như Lê Uyên Phương, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An… Nhưng nếu không có nhạc tình thì khi chiến tranh chấm dứt, người ta sẽ quên TCS dễ dàng.

Nhớ đứng chờ ta ở cõi siêu*

15.03.2011
VUG-PCT_thumb.jpg

Ở Phạm Công Thiện dường như điều đơn giản nhất cũng trở nên rối rắm, khó hiểu. Thí dụ như định nghĩa về thiên tài, về ranh giới mong manh giữa thiên tài và cuồng sĩ.

Mấy Tưởng Khúc với/về Phạm Công Thiện

14.03.2011
YThucMoi_Bantang-BVP-2_thumb.jpg

Dù viết lách ở lãnh vực nào … Phạm Công Thiện vẫn nổi bật và đẹp nhất như một nhà thơ trọn nghĩa. Ðây là một người Việt Nam đã từng ăn nằm với chữ nghĩa một cách hết sức chung thủy.

T(uy)ết trắng

3.02.2011
doczhivago_thumb.jpg

Mùi lạnh xứ tuyết hăng, nồng và kích thích. Tôi thở phì phà hụt hơi, người tê điếng. Tuyết thân mật mắc trên tóc, vướng vào áo, bám vào giày. Tôi thỏa thuê vọc tuyết, sờ tuyết và cả… nếm tuyết…. Đi trong tuyết, tôi nghĩ đến mưa quê nhà tháng bảy. Mưa hùng hổ, tuyết dịu dàng…. Mưa ồn ào, tuyết lặng lẽ. Mưa trôi đi, tuyết đọng lại.

Nhà

31.12.2010

Tôi đã từng đếm và nhớ được mười hai địa chỉ khác nhau ở Việt Nam và mười địa chỉ rải rác trong tám thành phố Canada mà tôi đã từng ở, trước khi mua một ngôi nhà nhỏ bên bờ Ngũ Đại Hồ, gần khu vực một ngàn hòn đảo. Rồi lại bán nhà, sau một cuộc tình tan vỡ, cay đắng nhưng không bất ngờ, rồi lại mua nhà, rồi lại bán nhà, sau một cuộc tình tan vỡ khác…

Nước non ngàn dặm…

27.12.2010

Xin trở lại với Ngọc Vạn, Ngọc Khoa. Công nghiệp của hai vị công chúa ấy rất đáng được ca ngợi. Tiếc thay, nếu Huyền Trân Công Chúa được vinh danh trong lịch sử, trong văn thơ, trong lòng người, thì hai người con gái yêu của chúa Sãi ít ai biết. Chính sử cũng không thấy nói đến. May thay, trong Đại Nam Liệt Truyện Tiền Biên có ghi lại…

Ông Gẫy Súng đã “ lên tàu “ ( *)

13.11.2010
clip_image002.jpg

Như vậy là ông Gẫy Súng đã lên tàu về quê.
Lần này thì súng của ông bị bẻ gẫy chẳng bởi tại người,hay bởi vận nước, mà bởi cái lẽ sinh lão bịnh tử mà không một ai thóat ra khỏi được vòng cương tỏa của nó.

Cái đẹp đã chết

21.10.2010

Em phải đi một mình đến nơi em đã cho. Tôi phải đi một mình đến nơi tôi đã có. Đôi ta cùng ngược đường thay vì phải xuôi về Gia Định. Qua dốc cầu Bông, bên kia ngã tư là cái quán nhỏ có góc cây sao kế bên rạp hát của vùng Đa Kao. Một đôi quạ làm tổ tự hồi nào kêu đùa với tiếng gió reo ngất mù trên cao. Cũng có những ngày mưa, bầu trời tối và ảm đạm.

Những lá thư của người em trai

12.10.2010

Anh nhớ lại khoảnh khắc ấy, nơi không phải Đông mà cũng chẳng phải Tây, hiện diện trong nỗi đơn độc thật bao la, và tất cả những thứ mà anh có chỉ là một giọng hát run rẩy và một bài hát đứt quãng, như một lời cầu nguyện lạ thường… Anh tiếp tục hát cho đến khi anh nhìn thấy… bóng dáng của nền văn minh.

Hãy tưởng tượng… cùng Hoàng Ngọc Tuấn

21.07.2010

Lần đầu tiên, tôi biết đến Hoàng Ngọc Tuấn qua một truyện dài mang tên “Tuổi trẻ hư không” in nhiều kỳ trên tạp chí Bách Khoa (không rõ vì sao truyện này sau đó không in thành sách). Nội dung truyện chỉ quanh quẩn nói về tâm trạng một chàng trai trẻ vừa rời bỏ lục tỉnh đến Sài Gòn…

Lao động đường dài, CDG 2F

17.07.2010

Tôi thường gặp những thủy thủ đoàn hay công nhân xuất khẩu ở những trường bay đây đó, từng tốp, có khi từng đoàn vài ba chục, đồng phục của công ty thuê mướn hay mang nhãn dễ nhận của tổ chức IOM (International Organization for Migration). Họ từ tứ xứ đến, tứ xứ đi…

từ một con vịt

30.06.2010

Sau này, tôi mới biết là Má một thân một mình, hai tay cắp hai mảnh gỗ kéo từ trại cưa về nhà, kể cả những khi mưa dầm trên con đường đất sét. Đường đất sét trời mưa đi rất trơn. Muốn không té thì phải đi chân không, hai ngón chân cái phải bấu quặp xuống đất để không bị ngã. Có khi tôi đi học về, trường học ở mãi ngoài bến đò…

Áo Vàng, Áo Đỏ và Sinh Nhật Đức Phật

31.05.2010

Thái Lan là đất nước duy nhất ở Đông Nam Á, và thứ hai tại châu Á (nước kia là Nhật Bản) không rơi vào ách thực dân trong hơn 400 năm qua. Trước những hạm thuyền phương tây dữ dằn vào thời đó, Băng Cốc dang tay chào đón, không im lìm bất hạnh như Đà Nẵng hay Thượng Hải. Đế quốc Siam biết mình phải thay đổi.

Loa Phóng Thanh Trong Những Ngôn Ngữ Khác Nhau

27.05.2010

Nhưng như Ben Trần, như Andrew Lâm, như Lê Thị Diễm Thúy, chúng tôi nói về quá khứ với những tinh thần khác. Chúng tôi không phải là những cái loa phường. Và những cái loa này thì không nói năng như chúng tôi.

Dấu chân cát nóng

26.05.2010

Tôi cố đi cho hết đồi cát để nghe mấy em trải lòng ra với trời cao cùng biển xanh thăm thẳm. Bên ni đồi cát ngó qua bên tê đường lộ, biệt thự khách sạn tương tự như dinh thự của vua chúa ngày xưa nhìn quá cao sang mượt mà dưới nắng gió. Từ đây đến đó các em đi một đời người không tới.

30 tháng 4 và một ngày ở phía tương lai

2.05.2010
cookie_thumb.jpg

Tôi bắt đầu nghĩ đến 30 tháng 4 như một ngày ở phía tương lai, tuy thời điểm đó đã xảy ra vào 33 năm trước. Trên biểu đồ của hai trục thời gian và không gian, ngày 30/4 là một khái niệm di động và tương đối. Có lúc triệt tiêu, có lúc thặng dư. Nó đi lại giữa những cặp thái cực như trong nước và ngoài nước, chiến thắng và quốc hận, giải phóng và xâm lăng, cộng sản và quốc gia, chính nghĩa và trá ngụy, lịch sử và sự bôi xóa lịch sử…

Thời Gian

3.02.2010

Ước mơ của cháu là gì? Ông hỏi …. Tôi nói không suy nghĩ: Cháu sẽ bay vào vũ trụ khám phá các vì sao. Ông bật cười sang sảng, tiếng cười ông ngân vang, òa vỡ trên từng lớp sóng. Sóng uốn đến tận giải ngân hà. Đó là ước mơ can đảm nhất mà ông từng nghe. Ước mơ của tôi vỡ tan sau tiếng cười của ông ngày ấy.

Sen!

2.02.2010

Ngày tôi đi học xa, cũng là ngày mẹ chị hoá điên. Sự trùng hợp ấy mãi sau tôi mới biết. Người đàn bà đã từng bị ruồng rẫy, bị phụ tình để rồi có một đứa con côi ấy đã không còn giữ được sự tỉnh táo khi đối mặt với chúa, với đời. Người ta đã thấy bà cười, sau một tràng cười ngất như chưa bao giờ được cười, từ đó tiếng cười và tiếng khóc trộn với nhau…

Mùi!

7.01.2010

Không, nó không hề tàn tạ, chỉ là cảm giác về bệnh tật, về cái chết thoáng qua khiến nó trở nên tàn tạ mà thôi. Tôi hỏi về những chiếc giường trống, cái tên mà tôi hỏi đương nhiên là không có. Tôi muốn đi, nhưng cái mùi vẫn bám riết lấy tôi, riết róng và chờ đợi…

Chấp bút cho người tuổi ngọ

12.11.2009

Tham lam viết là tham lam muốn khám phá, muốn hiểu, muốn đạt được. Ý tưởng của nghệ nhân tạo ra pho tượng bốn mặt nhìn ra bốn phía là khát vọng muốn nhìn được muôn vẻ của cuộc đời bốn phương tám hướng trọn vẹn, pho tượng trăm tay nghìn mắt phải chăng là nghệ thuật khát khao chới với…

Bay theo đàn chim thiên di

6.11.2009

Bạn có nhớ lúc nhỏ cũng đã từng ước mơ cất cánh bay lên bầu trời xanh kia không? Nhìn đàn chim di thê sải cánh bay qua những vùng đất vùng trời, lòng những người trẻ rộn rang với ước mơ được như chim kia đi tìm hiểu thế giới bên kia đường chân trời.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)