Category: Tùy bút
HUẾ, NGÀY MƯA
Huế đón tôi dưới cơn mưa phùn, bầu trời xám đục. Chị Hiền xuýt xoa vì gió lạnh tạt vào mặt, tôi vòng tay ôm, dụi mặt vào lưng chị tìm chút hơi ấm, xe len lỏi dưới những con đường rợp bóng cây. Huế khác nhiều so với ngày xưa tôi đến.
Quê nhà tôi
Ký ức của tôi thành Đồ Bàn là những đêm trăng sáng, chúng tôi quây quần bên hồ Sen trước chùa Thập Tháp để nghe các ông cụ bà cụ kể chuyện ngày xưa. Chúng tôi tách từng nhóm hỏi thăm những cụ già và ghi chép cẩn thận.
Venice 2012: ‘Trời hành cơn lụt mỗi năm’…
Venice, tên Ý là Venezia, được thiết lập trong một vùng xưa là đầm lầy, đã từng là một trung tâm thương mại, quyền lực và nghệ thuật. Địa thế độc đáo, phong cảnh hữu tình, nghệ thuật và các kiến trúc cổ kính nay đã góp phần vào việc đưa Venice thành một trong những trung tâm du lịch nổi tiếng nhất thế giới.
Nhớ anh, tôi đi tìm những trang sách
[N]hớ lại cái “ghê” trong truyện ngắn “Dưới Tàng Cây Trứng Cá” của thầy mà đám học trò bàn tán, tôi tìm đọc lại và phì cười. Truyện nói về một nhân vật nam, khi nhìn thấy cô bạn gái đang ngồi giặt quần áo, có những thứ đồ lót đã làm anh nhớ lại những lúc anh vò nát chúng trong tay. Đúng là tuổi học trò, và những tiểu thư còn thích ô mai. Ghê là phải!
Lời viết gởi Nguyễn Xuân Hoàng
này bạn văn xưa
còn không những nét dao trên đá
về số phận. của một người. một đời
và đốm lửa
PHẬT TRÊN ĐƯỜNG PHỐ
Từ những nơi thâm u tịch mịch cho đến những phố xá huyên náo … nếu ta biết lắng nghe thì đường phố cũng có thể là đạo tràng, và những câu nói thoáng qua cũng có thể là pháp thoại.
Vẽ lại chân dung chàng
Nếu bạn có một người yêu, yêu rất yêu, bạn có muốn nói về người ấy không, có muốn giới thiệu người ấy cho cả “thế giới” biết không. Tôi chắc chắn bạn sẽ “lật đật” nói rằng có. Không cần hỏi, tôi đã thấy cả triệu người trên mặt đất này đã và đang làm việc đó.
Máu Chảy Về Tim
Thầy Quang qua đời ba ngày sau khi từ Ðà Lạt trở về. Em như người mất trí. Khi quan tài hạ huyệt, em lao người xuống theo Thầy. Tôi ghì giữ chặt em trong tay. Người em không còn chút sinh lực, lao lên rồi ngả xuống như sợi dây đàn bị căng đứt. Sau đó, em bỏ ăn bỏ học…
tháng hoa không nở
Ta ngủ vùi, không ngủ nằm, chẳng ngủ đứng. Để lâng lâng đêm cùng chiếc bóng in trên tường, ngây ngất với luồng men xưa qua cõi thần giao cách cảm, chợt nhận ra mình từ một cõi hoang thanh. Chùm ánh sáng viễn thực hồ như những bàn tay chập xòe múa vờn trong một nấc yêu.
mùa thu không trở lại
Có một lần trong mơ tôi đi lạc vào khu rừng thu với ngôi nhà thờ đó. Tôi còn biết rõ là mình mơ, tôi còn biết rõ là ngôi nhà thờ đó ở một ngôi làng bên Pháp, mỗi buổi chiều những người đàn bà mặc váy thụng mập mạp còn đi quét lá mà chẳng nói chuyện gì với nhau cả, họ đang lọt thỏm…
Ghi chép tháng tám – II
Đã từ lâu người ta viết theo kiểu “thiêng liêng hóa” những điều này, điều nọ, cứ tưởng đấy là khao khát sống chính đáng của con người, biết đâu đấy chỉ là một sự đánh lừa. Đứa viết đánh lừa nó đầu tiên, sau đó độc giả ngộ nhận theo. Và thế là đời sống tự dưng không như là nó!
Kỷ niệm với anh Nguyễn Mộng Giác
Rilke nói đúng, con người ta sống ở đời là đi qua hai chặng, chặng hai là sự nhìn lại chặng đầu. Nhà thơ Bùi Giáng gọi sự này là ‘song trùng nhị bội’. Anh đã nhìn hai lần [hay ba, hay bốn ?], để có những truyện ngắn, và hai cuốn tiểu thuyết đầy đặn, sự đọc lại những gì anh có chắc còn lại ở tôi nhiều năm.
với bạn, một chân tình khó quên
Đến lúc, vào một buổi sáng ngồi uống cà phê với Nguyễn Chí Kham, Tạ Chí Đại Trường, Hoàng Khởi Phong… Nguyễn Mộng Giác mới lên tiếng báo các anh về quyết định của tôi. Anh Giác khuyên tôi không nên rời Cali, các bạn cũng đưa ra nhiều lý do để tôi bỏ ý định, nào khí hậu bên đó không thích hợp cho sức khỏe, nào sinh hoạt văn học này nọ… vân vân và vân vân.
Ngựa đã ngã, biển đã động
Thế là ngựa sau những ngày bon chân đã mỏi và ngã. Cuối cùng ông cũng đầu hàng bệnh tật, buông tay chèo nằm xuống qua những mùa lũ giông kinh động. Nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã tìm được nẻo về tỉnh thức khi đối đầu những cơn mộng dữ đời người hệt như cái tên của ông vậy.
mắt nhìn chín cõi
Với những người viết, sự gặp gỡ chỉ là cơ hội để kiểm chứng giữa văn và người. Bởi họ đã quen biết nhau qua tác phẩm. Nhưng Nguyễn Mộng Giác đã đưa tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Có Một Loài Bông Trôi Trên Sông
Những năm tháng loạn lạc, người ta thường bỏ của chạy lấy người thì tất cả những gì quý giá như lư đồng, ngựa gõ, chén bát tô tộ đủ loại sành sứ … đều được nhấn lút chôn dưới bùn trong các ao hồ dày đặc lục bình ấy ….
Ăn tết nơi mô?!
… [Gió] lạnh đêm trừ tịch ùa đến, làm sởn gai da thịt. Bỗng thấy trơ trọi vô biên, chợt như hiện thân chiếc bóng mình đang đứng trên ngọn đồi đã thẫm đen một buổi chiều cuối năm đợi xe về nhà trọ. Năm Tết đầu tiên xa Huế, xa nhà, gió buốt thốc từng cơn lạnh lòng nhớ nhà nhớ mẹ.
lạc ở hành tinh trung quốc
Lang thang trong Quảng Trường Thiên An Môn, tôi cảm giác như đi vào một quá khứ thụt lùi nhanh chóng. Có lẽ cũng vì mùi than cháy nồng trong không khí Bắc Kinh, một thứ mùi mà cho tới ngày nay tôi vẫn kết hợp với thứ Chủ Nghĩa Cộng Sản mà tôi nhớ được từ chuyến thăm viếng Tiệp Khắc thuở ấu thơ.
những hồi tưởng lang thang
Chỉ lâu lâu, khi tiếng súng săn vịt trời vọng lên đâu đó chung quanh, hay một cuộc tranh chấp nào đấy diễn ra trong bầy chim, vài con hạc, hay nhiều hơn thế, vụt bay lên, vẽ thành một đường cong lảo đảo, rồi dần dần thành một chữ v chao lượn.
vực dậy từ tro than – đi qua những cánh đồng chết
Không với tính cách du lịch mà là một du khảo/ fieldtrip tới với một khúc đoạn khác của con sông Mekong, khúc sông đã từng loang máu và nổi trôi những chùm xác không đầu của người Việt. Cáp Duồn luôn luôn như một mối ám ảnh.
cửa hàng sách City Lights, San Francisco
Tầng trên, vài chiếc ghế cũ để gần cửa sổ. Vài ba khách đọc. Một gã đeo mắt kính cận dày, ốm, râu bồm xồm, dáng vẻ sinh viên đại học, đọc Celan, ngước lên một chốc, rồi lại cắm đầu đọc tiếp.
tấm hình chưa chụp
Nhưng mấy hôm nay hai đứa đã nhặt bao nhiêu là vỏ ốc trên bãi biển. Có cả những vỏ mỏng như giấy viết thư. 5 pesos nhé. Nhã trả giá. Yếu điểm của Nhã là hay thấy tội nghiệp những người bán hàng rong. Hay là 5 pesos cùng với 2 cái hamburger.
Cuba điểm nóng
Sau khi yêu cầu tôi nhìn vào cái webcam đời cũ kỹ để lưu sắc diện, cô hải quan mang vớ ren đen kiểu các nàng múa cột Las Vegas và váy ngắn chỉ khoảng chiều dài cây thước do 30 centimét điệu đà rời khỏi quầy và ra dấu cho một chàng hải quan khác đến gần.
Kontum, ngôi làng bên hồ
Khi chỉ nhìn … những quán xá, cao ốc, siêu thị sầm uất tại các thành phố lớn của VN hiện nay, để hiểu hơn về đời sống của người dân Kontum, nơi hàng ngày người dân hay con cái của họ phải đu ròng rọc qua sông để mưu sinh hay học dăm chữ, quả là điều ngoài trí tưởng tượng …
chuyến đi Tây Tạng
Kumbum không để lại cho tôi một ấn tượng nào ngoài sự thương mại lộ liễu không buồn che đậy. Ngôi đền nổi tiếng có sức chứa hơn 3600 tu sĩ [trước 1958] bây giờ chỉ còn lại những chánh điện lạnh lẽo, màn trướng buông rũ, bụi theo thời gian phủ lên một lớp dày.
tôi không may mắn
Ấn độ ở đây là chuyện thường, trước cửa trạm Kings Cross còn có bán tạp chí thiếu nữ Ấn độ cởi truồng. Nhưng Ấn độ ở đây không hề nói tiếng Pháp. Có lẽ anh cũng nghĩ như tôi, Trung quốc ở đây là chuyện thường, đâu đó ở đây đầy những mát xa Trung quốc có những Củng Lợi bấm trúng tử huyệt
Potala
Những đoàn người hành cước lặng lẽ, những gương mặt Tây Tạng bất động thầm thì tụng niệm, những vòng mani vẫn quay tròn tỏa muôn lời kinh trong gió… họ có thấy giọt nước mắt như người khách phương xa?
ngồi làm sao tiểu
Chuyện nhậu hôm qua ấy à…thì chào mời tha thiết lắm, cho nên tôi phải khoác mấy lớp áo lạnh mà đi. Nhà cửa bề thế, anh chồng làm nghề xây dựng xem ra phất lắm, lại rất lễ phép, một điều bác hai điều bác ngọt xớt. Cô vợ thì thoạt nhìn tôi đã ghét.

New Comments