Home » Archive by Category

Category: Tùy bút

TRONG BÓNG MÁT CỦA BỨC TƯỜNG

21.06.2020

Hai cha con đi dọc bờ sông. Trưa mùa hạ, mặt đường nhựa bốc lửa. Ngay cả tiếng ve trong hàng phượng inh ỏi từ sáng sớm cũng trở nên uể oải. Nhờ có cây cầu nổi qua sông, do công binh bắc tạm, người từ các làng quê đổ về xem lễ Phật đản đông hơn mọi năm. Mục đích của tôi là mấy quán nước trước chùa tỉnh hội mà tôi đoán thế nào cha tôi cũng ghé lại. Ông ngồi uống la-de với vài người bạn

Bàn Máy Chữ của Cha

♦ Translated by:
1.05.2020
clip_image001_thumb.jpg

Máy đánh chữ của cha rất đặc biệt. Mang hơi hướm lạ của một vật nhiệt đới, tố cáo gốc gác của cha cho dù cha nói tiếng Pháp lưu loát như người Pháp. Chỉ cần nhìn hàng phím trắng vẽ những ký tự không thể phát âm là biết người đàn ông sở hữu chiếc máy ấy đến từ một chốn xa xôi và nói một thứ tiếng không ai biết.

cà phê vỉa hè

24.04.2020
Ca-phe-via-he-Nguyen-Duc-Tung_thumb.jpg

Khi bạn gặp phải một tai nạn, cái tai nạn ấy liền hành động như một lực, nghĩa là nó không bao giờ dừng lại giữa đường, nó phải đi hết con đường xuyên thấu của nó, như một cái xương ở người già đã gãy là gãy hết.

TÔI

22.04.2020
IMG_0512_thumb.jpg

Tôi đang nghĩ đến một con đường mòn, nắng nhảy nhót dưới đất khi tôi bước qua và tiếng chim trong tai tôi không một ai nghe ngoài chính mình. Chưa hề có một con thú dữ nào bước qua đó.

Chàng Quá Cần Thiết Cho Tôi

30.03.2020

Những dòng cổ thư thật như cây vườn hoang, mọc vô số, chằng chịt, đan chéo, quấn quít trên các lối đi có khi tưởng chừng không có lối ra, nhưng nếu tìm lại, kỹ hơn, sẽ thấy trên lối ra đó, có một người khuôn mặt tử tế, vui vẻ, với nụ cười, sẵn sàng chỉ đường cho mình ra khỏi khu rừng.

vàng xưa đầy dấu chân

25.03.2020
Songkhla-Thai-Refugee-Camp-1983_thumb.jpg

Tôi tin bài hát tiếng Việt, giọng hát huyền thoại, một người làm thơ (Trần Dạ Từ), một người phổ nhạc (Phạm Đình Chương), một người hát (Thái Thanh), trong một lúc đã làm hai chúng tôi gần lại, hai kẻ lưu lạc kia, vốn không hề quen biết, nhờ một băng nhạc cũ bám bụi vàng thời gian mà vẫn có thể nhận ra nhau giữa giông bão cuộc đời.

Vị thuyền trưởng Hy Lạp

13.08.2019

Bộ râu quai nón tuy không rậm lắm nhưng cũng mang đến cho gương mặt sạm nắng nét hùng dũng của một vị thuyền trưởng chuyên chở dầu qua lại vùng biển Thái Bình Dương. Ông trạc 40.

– Nếu họ có chết thì chính là lỗi của các ông.

Mưa mùa hè

18.06.2019

Ph. nói nắng nóng làm cho người ta dễ sinh ý muốn giết người hoặc tự sát. Tôi tin điều đó, bởi đó mới chính là ý nghĩa triệt để nhất của mùa hè. Chẳng phải Meursault đã có ý nghĩ đó hay sao? Chẳng phải Sebastian đã bị giết trong một mùa hè nắng quái ở Cabeza de Lobo hay sao? Cái chết giữa mùa hè bao giờ cũng đem đến cho tôi những cảm xúc mạnh mẽ và đẹp. Như Hemingway. Như Nhất Linh. Cái chết đã làm họ bất tử. Tôi hiểu vì sao Ph. có nhu cầu như vậy, cũng như tôi, mùa hè đồng nghĩa với sự vắng mặt, hay gương mặt bị tước bỏ

Mưa Ướt Vị Thành

3.06.2019
unnamed-9_thumb.jpg

những câu chuyện theo kiểu câu chuyện trong lều của ông thượng sĩ già đó, đã giúp tôi rất nhiều để những ngày tháng nơi hải đảo bớt đi cái nhớ nhà, cái lo sợ, cái nhàm chán. Và, dù hễ mở miệng là thích nói về cái tuổi trẻ đã mất, nhưng chính vào thời gian đó, từ những câu chuyện văn chương đó, tôi thấy cái tuổi trẻ thật sự của mình bắt đầu bừng lên một sức sống mãnh liệt. Tôi nghĩ đến những ngày tháng tới, khi không còn chinh chiến, hay khi được trở về với đời sống thường dân, tôi sẽ sống khác, nhìn cuộc đời cách khác

Lật lại một tập ảnh

10.05.2019
image_thumb.png

Nhìn lại bức ảnh trên vào thời điểm bức hình được chụp, Saigon là một thành phố bình yên, như tất cả những thành phố bình yên trên thế giới. Đập vào mắt là những thiếu nữ, và phụ nữ đến chợ mua sắm hoặc đã mua sắm xong ngồi xích lô trở về. Đây là những sinh hoạt bình thường của những người dân bình thường trong một phố thị thanh bình

Di sản quê hương

7.05.2019
clip_image0021_thumb.jpg

Chị hoàn toàn không biết nhiếp ảnh gia Garrett đang nhắm ống kính chụp chị. Cho tới khi một bà giáo người Mỹ (chị du học tại Mỹ sau đó) thấy hình, nhận ra chị, cắt cho chị trang báo đó.

Những Bóng Mây của Một Thời Lưu Lãng

25.04.2019
bvp-Monmartre_thumb.jpg

Tôi nhớ các bạn bè ngày xa cũ ấy, những dịp gặp gỡ, những người mà tôi đã cùng ăn, ngủ, chuyện trò, nói cười, hạnh phúc hồn nhiên với… Ở Paris. Mọi thứ lúc ấy đều còn khá mới mẻ, thanh xuân trong lòng người ta. Những cánh hoa, những nhành hoa còn trẻ trung, tinh khiết vẫy gọi giữa lòng đời.

ĐỒI XANH

25.03.2019
IMG_9657_thumb.jpg

Nhưng kìa, có lẽ tôi nhầm chăng, những gì đấy? Những điểm nâu, rồi những chấm trắng, vừa hiện lên trên sườn đồi thoai thoải. Thôi, thế là chiếc áo nhung đã có chỗ rách? Nhìn kỹ, những điểm, những chấm ấy đang di động chậm chạp từ bên kia ngọn đồi lũ lượt tràn qua.

TRƯA HOÀNG LAN

14.03.2019
La-voix-du-sang-2_thumb.jpg

[Bà] là người phụ nữ duy nhất đã nhìn ra ánh sáng của chính mình, của sự thật, và không cần đến bất kỳ thứ ánh sáng nào khác của mặt trời, khi bà đi qua những trò hèn hạ của xã hội ấy và của nền chính trị ấy

CÂY CÔ ĐỘC

8.10.2018

Cách đây ba mươi mấy năm, tôi đã viết về cha tôi như thế. Cảm xúc từ một đêm rất khuya đi ngoài ban công nhìn vào bàn làm việc cha bên cửa sổ còn ánh đèn, in trên gương mặt xương nét sầu muộn cô độc. Khi đưa cha đọc, ông bảo, sao tứ tuyệt mà con để thất niêm luật thế…

ĐÂU ĐÓ TRONG ĐỜI

18.07.2018
images_thumb.jpg

Hôm nay chắc không viết về những cái ở gần mình- chẳng hạn như nhìn qua cửa sổ thấy trời xanh, mây trắng, hoa nở, vương vấn chút mưa hôm qua sót …

Ngày Lễ Cha, Hai Vì Sao

25.06.2018

Tiếc thương không phải là cảm xúc u buồn, trái lại nó có thể làm cho tình yêu sáng lên, trở nên sâu thẳm vững bền. Tiếc thương là một hành động, là tấm gương chiếu rọi bất ngờ, thách thức

Lẩn Thẩn Chuyện Saigon [3] Tiếu Ngạo Café

7.06.2018
clip_image001_thumb.png

Còn trường hợp của Beethoven, tôi ngờ là nếu như thêm vào hay bớt đi chục hạt, Beethoven cũng không hay. Tôi đồ rằng Beethoven phải tự tay đếm đủ 60 hạt café cho ly café mỗi sáng không phải là do ông là người tinh tế về khẩu vị, mà chính là ông không chắc được café ngon ra sao nên mới phải đếm. Đếm để yên chí rằng café ấy ngon.

ĐƯỜNG DÀI TÔI ĐI

1.06.2018
unnamed_thumb.jpg

Sức của tôi bây giờ là sức của một con bướm mỏng mảnh, thấy bay là là đẹp mắt vậy đấy nhưng cũng có thể sẽ rơi xuống đất nếu một cơn gió (nhẹ) thổi ngang, mỗi buổi sáng thức dậy nhìn ngó mình xem có gì động tĩnh không trước khi ngồi vào bàn, một cơn gió nhẹ cũng làm mình xao xuyến.

Chuyện café Saigon và QB

22.05.2018
coffee-cup-a-la-warhol_thumb.jpg

Café Saigon thì có hai …phái: Ngon và …Dở! Café ngon đôi khi không ngon. Và café dở nhiều khi lại trở nên ngon bất ngờ! …. Cùng là café nhưng café “ngon” phải có quán xá cơ ngơi đàng hoàng. Café “dở” không cần cơ sở vật chất như phái ngon, chỉ cần một vỉa hè, một gốc cây che nắng là đủ, và cái vốn cho ly café là tối thiểu ….

Những Chiếc Lồng Đèn Tình Yêu

14.02.2018
IMG_3600-1_thumb.jpg

Khi bóng đêm trở về với tinh cầu thơ mộng và êm ả này, tôi và đám trẻ, trai có gái có, tụm năm tụm ba bắt đầu cuộc chơi. Bắt đầu cuộc săn lùng đom đóm. Chúng tôi cùng vỗ tay hát theo nhịp như những đám trẻ da đen ở Harlem hát nhạc rap bây giờ. Bài hát nó như thế này:

EM RA ĐI MÙA THU

29.11.2017

Tang lễ di chuyển một cách chậm rãi trong không gian và thời gian mùa thu, chậm bởi vì không còn gì vội vã nữa, gồm một chiếc limousine đen chạy rất chậm phía trước, một nhóm người mặc áo đen, gồm những người có liên hệ gần, rất gần, có thể va chạm được, chầm chậm theo sau

NGÔI NHÀ LÝ TƯỞNG

31.07.2017

Ban đêm, dù có đèn đường, nhưng những lối rẽ, những lùm cây, những bụi hoa, những góc tường, những cổng nhà đóng kín vẫn chất chứa những bí ẩn nào đó. Óc tưởng tượng khiến tôi nghĩ ra thế. Nó khiến bước đi của tôi chậm lại, nhẹ hơn, có một chút dè dặt, một chút cảnh giác. Tôi nghe được tiếng gió luồn qua những hàng rào, những lùm cây, hay chạy dài trên mặt đường nhựa loang loáng ánh đèn. Nghe cả tiếng giày của tôi giẫm trên vỉa hè, và tiếng hơi thở âm thầm trong lòng.

CHIỀU HÔM, MỘT NGƯỜI KHÁCH LẠ

28.04.2017

Thật ra có ai trong chúng ta chưa từng sống như cơn mộng, đi qua cuộc đời như trong một ngày mưa, tầm nhìn tù mù, tai nghe tiếng động hỗn tạp, đời sống là mớ chỉ rối, tấm mạng nhện không thể gỡ ra, không biết bắt đầu từ đâu. Trong một ngõ hẻm được bao bọc bởi hai dãy nhà kín bưng, gió lọt vào không ra được, bạn có thể nghĩ số phận mỗi người đã được sắp đặt từ trước, nhưng thật ra mọi chuyện rắc rối hơn.

NHỮNG ĐÓA HOA PHẤT PHƠ DỊU DÀNG TRONG GIÓ

27.01.2017
Van-Gogh-Flowers_thumb.jpg

Tất cả những hiện tượng vật chất, như những hình ảnh, biến cố đã xảy ra, đều là những nguồn, phát ra những chấn động đi mãi vào không gian và mất hút về phía thời gian vô tận. Những chấn động này, một khi đã được phát ra, trở nên độc lập với chính nguồn năng lượng đã phát ra chúng. Như mắt ta vẫn nhìn thấy ánh sáng của những vì sao đã vỡ tung và biến mất ….

Rượu Mận và Thơ

27.01.2017

Muốn có rượu Mận uống vào dịp Tết, ít nhất phải làm trước sáu tháng.

Mỗi độ cuối Xuân, đầu Hạ về thành phố, khi hoa Diên Vỹ, hoa Đỗ Quyên, hoa Hồng Mộc, hoa Tử Đằng, hoa Tử Đinh Hương thi nhau nở rộ trong vườn nhà ai, nở tràn trề dọc theo hai bên đường, chính là lúc chợ của người Nhật bán mơ xanh.

Thư đến bạn, người đọc

18.01.2017
Cover_Haidao_AJAR_thumb.jpg

Joseph Brodsky khuyên “Tuyệt đối, nếu tránh được, hãy tránh, đừng trích dẫn.” Tôi đã một lần ngậm ngợi câu ai trích dẫn Nguyễn Trãi, rằng, “Gốc của nhạc là hòa” để tự hỏi, vậy gốc của thơ là gì? Từ lần đó đến nay đã nhiều năm câu tự vấn vẫn để ngỏ.

NẮNG

25.10.2016
clip_image002_thumb.png

nắng chuyển động: nắng lao xao, nắng lung linh, nắng nhảy múa, nắng nhấp nhô, nắng rớt, nắng rụng, nắng soi, nắng lên (không có nắng xuống), nắng chiếu, nắng len lỏi, nắng xiên khoai

nắng có nhan sắc: nắng đẹp (không có nắng xấu)

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)