Category: Các Số Da Màu định kỳ
Và rồi tất cả sẽ nguôi ngoai
Ra đi như một bình minh lạ
Trên kỷ nguyên chưa kịp hiện hình
Thi sĩ Bắc, Nam đều chết rạp
Ba trăm năm lịch sử làm thinh
đối thoại cùng người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải
người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải em yêu
thật thà hơn chân lý
nói bằng giọng tuyệt vọng mê ly giữa buổi chiều nghẹn nắng
lấy tôi đi, em không lấy tôi là một sai lầm lớn trong đời
thơ Trần Thị Tuệ Mai (#27)
Ta mang đời ta như đời trẻ dại
ta ôm đầy mình toàn nỗi vu vơ
đêm đấy chứ, nhưng nghe hồng buổi sáng
mưa vây quanh, nhưng nghe tiếng nô đùa
Bát Cú 6-trong-1, Tại Sao Không?
Rêm mou rứa cạ hoài eng khoái
Quíu đýt ri đeo mãi ả đòi
Ghiền nữa nớ làm ni róng riết
Thèm ai ngọ với ngoạy chau ơi
DUYÊN Của Tình Ta Con Gái Bắc/ Oanh/ Hai Hàng Me Ở Đường Gia Long
em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
nhớ duyên dáng, ngây thơ…mà xảo quyệt!
Vỏ Trứng
Ghe xuôi từ nguồn về cửa đại, từ cửa đại về nguồn, qua hai dãy núi đá dựng, qua mấy xóm làng thanh bình, cây trái sum suê, qua vài phố thị nhà nhà chen chúc, qua vài chiếc cầu xe ngựa ngược xuôi.
Chép lại từ sổ ghi công việc
ngày tháo đêm
gương tháo vật
trái tháo hoa
già tháo trẻ
đời tháo tâm
thơ tháo ý.
Người con gái trên đập nước
xa, đường đi bóng mây mặt nước,
cá khổng lồ lượn dưới lạnh, em cao lên hơn,
tuyết ngừng rơi và mặt trời đông xô đầy thung lũng
Nhất Hạnh và Thập Niên Khai Sáng
Thanh niên và trí thức có gia đình theo đạo Phật nhưng phải nói trớ ra là đạo ‘thờ ông bà’ để tránh trở ngại trong sự nghiệp, thấm thía nỗi bơ vơ về mặt tâm linh. Ngó qua trời Tây họ thấy toàn những triết lý hấp dẫn nhưng xa lạ: Plato, Aquinas, Descartes, hiện tượng luận, trí thức luận, hiện sinh, cám ơn các trí thức trẻ đi học ở Pháp về, phần lớn quy tụ ở Đại Học Huế. Tập san Đại Học Huế đã mở cho họ một cánh cửa nhìn ra thế giới tư tưởng bên ngoài.
Lá Ghi
Một nhánh lá đầu tiên
Cho những bài thơ câm
Cho những lời không nói
Cho những vò rượu khô
Cho những tình bội phản
Tiếng Việt là Ngôn Ngữ của Cảm Xúc
cho quá khứ thôi phản hồi Việt Ngữ
ngôn ngữ của bản năng, của thân tình, của người con
cho hiện tại thêm trao dồi Anh Ngữ
ngôn ngữ của nghề nghiệp, của thuận lợi, của sống còn
so the past would stop reflecting Vietnamese
a language of instinct, of relations, of family
so the present can keep sharpening English
a language of career, of convenience, of survival
Giận Nhau
Nhắm mắt như là đã ngủ yên,
Lòng đầy ấm ức giận không quên.
Co ro nghe rét về trên gối
Lành lạnh nhưng không chịu đắp mền!
Nước lên & Tôi cũng đi cho đã &Sáng lên đôi mắt trời chiều
Nước lên! Nước lên! Dọc bờ sông
chỉ toàn rác và cứt. Lũ trẻ
đầu trọc lang thang dọc bờ sông
Thiên địa ca & Những Giờ Cùng Tận
Về trong cuộc sống tiêu sơ
Vôi tô sắc diện son mờ tuổi xuân
Thôi còn nhất điểm lương tâm
Khuya nay gầy mối tình chân với đời.
Thư Tình Viết Muộn
Đôi mắt sau cặp mắt kính ngước lên. Được quá, tôi thầm nghĩ. Mắt đẹp. Những câu hỏi vớ vẩn hẳn sẽ dễ nghe hơn. Những câu thẩm vấn nghe sẽ bớt gắt gao, những câu gài bẫy sẽ không còn hằn học. Và tôi hẳn sẽ dễ lọt vào cái bẫy dịu dàng của con mắt hiền sau cặp mắt kính hình bầu dục trên khuôn mặt gầy gầy, thon thả; tôi sẽ dễ gật đầu khi bắt gặp cái mím môi nhẫn nhịn của người thiếu phụ. Nhưng tôi tin người đàn bà này sẽ không gài bẫy tôi. Người đàn bà này sẽ không cố tình đẩy tôi vào trại tù năm bảy năm trời.
Lá Mùa Thu & Mắt
Cánh tay mùa Thu bỏ vòi thật rộng
Nghìn khối thịt xương tìm kiếm, bình thường
Những chiếc lá cuối mùa rời rạc rụng
Từng linh hồn lặng chết giữa mù sương
Mai Thảo, tuỳ bút, “Ngôi Sao Hàn Thuyên”
Văn số tháng 6 năm 1974 thực sự thì cũng chẳng có một chữ biện chứng nào được nhắc tới nhưng không khí váng vất của một từ ngữ ấy là không tránh được. Biện chứng của Ấn giáo, của Phật giáo, của kinh viện Hi Lạp, trước khi là biện chứng duy vật sử quan; một từ ngữ, một không khí như vậy chỉ vì nó là một số báo mà Văn đã dành để tiễn đưa Nguyễn Đức Quỳnh.
Chiếc gương tàn tật
cho chiếc gương khiếm khuyết nhưng vô song của em
Có một chiếc gương bẩm sinh đã mù lòa. Nó chỉ có thể thu nhận tiếng động nhưng không biết phản chiếu. Mọi người chê bai …
Thoát & Cầu vồng đen
Thoát
Đầu óc tôi căng thẳng. Giận hờn buồn vui trộn xà nùi. Hỏi nhờ bạn bè giúp ý kiến. Người nào cũng hăm hở chỉ bày nhiều cách. Đầu óc càng ngổn ngang trăm mối.
Lật …
Nó biến mất
Sáng hôm nay, như một điềm gở, tôi đoán rằng nó đã mất tích. Khoảng không gian thường bọc quanh nó, bây giờ chợt trở nên trống, lạnh, và nhẹ bớt.
Trong mỗi đời sống cũ, …
Thẩm tranh
Anh ấy một ngày xấu giời bỗng bị con ma màu ám. Thế là lao vào vẽ.
Say lắm, bốc lắm, quên ngủ quên ăn, có ngày vẽ mấy bức.
Bạn bè đến xem, đa phần chẳng …
NHÀ THƠ NGUYỄN PHAN THỊNH:ĐỘC HÀNH LẶNG LẼ VỚI XA XÔI
Bây giờ nhà thơ Nguyễn Phan Thịnh đi xa, độc hành lặng lẽ, bỏ cả xứ sở nắng ấm chứa chan miền Nam, lẫn những cánh rừng phong lá đỏ xa xôi với những kỷ niệm tình yêu trong sáng, bao nhiêu dự tính dở dang trong đời. Đâu đó câu thơ anh nhắc nhớ : “Em mong sinh con ra đời / Như bài thơ anh ao ước viết xong /Sau những ngày đêm chúng mình cưu mang trăn trở / Có ngọn đèn của Prô-mê-tê soi cho chúng ta sống làm người” (Ngọn lửa Prô-mê-tê, 1982).
Thạch Lam, tiểu thuyết gia
Tại sao người phê bình cứ phải yêu sách một nhân vật tiểu thuyết phải làm hơn một nhân vật tiểu thuyết, một tác phẩm phải làm hơn một tác phẩm. Ở đây phê bình vượt qua giới hạn của chính phê bình. Bởi nó đã phủ nhận thực tế của tác phẩm đang là đối tượng của nó. Thực tế tác phẩm: thực tế của những dòng chữ được viết ra, thực tế của cuốn sách được hoàn tất; thực tế của một cái gì tự đầy đủ, không thể sửa đổi hay hàn gắn gì được nữa.
Bốn Thôi
đúng lúc lúc tay
bắt mặt mừng thì
liền tủi cho cái
giọng thầy chùa này
tuổi này tên này!
sao còn mở miệng
Nguyễn Phan Thịnh và những đôi mắt nhân chứng
Bây giờ thì đôi mắt anh đã khép lại. Nhưng những điều anh đã viết xuống, trước và sau khi chiến tranh chấm dứt, dưới một hay nhiều cái tên, sẽ còn đó, lấp lánh trên cao, gởi cái nhìn phán xét xuống những thế lực của trù dập, của bất công, của trá ngụy. Nhìn xuống từng ngày, từng tháng, từng năm.
Thơ Lê An Thế (#27)
Khủng khoảng của tôi không bằng cớ
là thơ
cuộc đời lại như mảnh giấy già
không viết gì thêm được nữa
Bốn mươi lăm năm thi ca Việt Nam (phần kết)
Bầu trời sáng tạo của thi ca, từ xã hội đến chiến tranh, mặc tình lan rộng. Lệ sương trong trắng nhường chỗ máu xương tanh tưởi; những đường viền núi buổi sáng những cánh cung xanh buổi chiều, mãi mãi, hết hết, biến mất cho cây trụi, đại lộ vắng người, đồi trọc ngơ ngác, súng đạn lẻ loi
văn hoá & vì & làm chi đó
vì tôi có một đứa con
nên từ thái độ một người đi xem kịch
tôi nguyện ôm trái đất nầy làm chính
quê hương

New Comments