Category: Các Số Da Màu định kỳ
Mùa trăng đầy và nhật thực và những con ngựa đang ngủm trong chuồng
Nói cho cùng, có thể nào một con người hiểu được một một người khác trọn vẹn?
Chúng ta có thể bỏ ra nhiều thời gian và nỗ lực để tìm hiểu một người khác, nhưng cuối cùng thì chúng ta có thể đến gần được bản chất của người ấy như thế nào? Chúng ta tự trấn an rằng chúng ta thấu hiểu người kia, nhưng chúng ta có thật sự hiểu được một điều gì quan trọng về một ai khác?
Tiếng Rao
Hà Nội ngày tháng cũ, có bóng trăng thơ in trên mặt hồ
Hà Nội ngày tháng cũ, có tiếng oanh ca bên bờ tường đi
Hà Nội ngày tháng cũ, có dáng em tôi aó trắng nghiêng nghiêng đường chiều,
Tiếng guốc lưa thưa lao xao khua trên vỉa hè, mùa thu theo gió heo may
Những chữ rồi cũng giống nhau
Hai giờ sáng, Tiến Thoái Lưỡng Nan* hát không nhiều ngân, lặng tiễn trăng. Dọn mình bức tượng màu nguyên thủy người đàn bà trần trụi quay lưng úp mặt vào mảng tường to khổ. Mắt không còn quầng thâm, buổi sáng, trong bếp, nụ cười kỳ diệu, từ tâm.
Tuyết Sài gòn
Những tấm hình trắng xám đen
tèm nhem vết thời gian cắn
dấu vận mệnh ăn
sài gòn từng có trận bão tuyết vượt biển
On feet
I stroll on the beach and watch the setting sun. The waves drumming toward shore remind me of an advancing army en route to attacking my naked toes.
Đẹp như kiếp Bohémien
Trước mặt tôi là một tờ giấy nhỏ. Tất cả còn lại ghi dấu kỷ niệm của tôi với nàng. Tờ giấy chỉ là một phiếu tính tiền, mặt trước in hình màu vàng óng của một cốc bia sủi bọt. Cắt ngang cốc một hàng chữ lớn EDELWEISS. Phía dưới là một hàng chữ nhỏ Das edle weisse aus den alpen. Dưới nữa là những cột và hàng kẻ của phiếu tính tiền với những hàng chữ nhỏ mà vị trí trên cột cho tôi phỏng đoán ý nghĩa của chúng.
Candide Da Màu – Phần IV
Cha cô, một độc giả thích văn của Voltaire, đặt tên cô là Candide, Candide cũng là tên cuốn truyện khá nổi tiếng của Voltaire. Ông ta thấy cái tên Candide thực hợp cô con yêu của ông ta, yêu hơn tất cả mọi sự trên đời…
Lô-gích Ngẫu Nhiên
Rất tình cờ, sáu con khỉ đột ấy đã bước vào cuộc đời Tuấn và làm thay đổi cả định mệnh. Tất cả bắt đầu từ một chiều nhàm chán như mọi ngày trong quán cà phê ở thành phố cao nguyên này.
Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 2)
Con Múp kể với tôi về chuyện lão bảo vệ đã dụ nó như thế nào. Ông ta vẫn cất giấu hàng giùm nó và đôi khi cho nó tiền. Bù lại nó cho ông bóp vú. Ông ta muốn tụt quần nó nhưng nó không chịu. Vài phút trong văn phòng thì không thể làm gì hơn. Ông ta hẹn nó buổi tối đến, nhưng nó chỉ khất lần. Nó bảo muốn dành cái của nó cho một người yêu thật sự.

New Comments