Articles by Hoàng Xuân Sơn
Nguyên quán: Hà Tĩnh
Sinh quán: Thừa Thiên [1942, Vỹ Dạ-Huế ]
Trước 75: mần công chức, dạy học
Sau 81: mần đủ thứ
Viết từ trong ra ngoài cho nhiều tạp chí, tuyển tập, mạng văn học nghệ thuật
Sách đã in:
*Viễn Phố - 1989
*Huế Buồn Chi – 1983
*Lục Bát Hoàng Xuân Sơn – 2004
Hiện ngụ tại Laval, Quebec - Canada
A Golden Fall in the Old Town / Thu vàng phố cũ
He wants to ask
how many shifts life must go through.
The train moves on and lingers at no stop,
yet all those flowers or butterflies still stir
phía trái
biết đau những lằn roi sáng hóa
vệt bầm tím cơ ngơi
cơ phận này ai đắp nên lời
chữ như đinh đóng chặt ḥòm thiên cổ
mai ninh. đọc & cắt dán
mai ninh
truyện và tim mắt cay
từng qua đây lũ đồ vật không còn
hoàng hôn sâu dưới áo tắm
biên giới
ở một nơi hòn bấc hòn chì đều được ném đi
sự sống trần truồng ảo giác
bạn văn khật khừ chui rúc vào nhau
trong căn lều bộ lạc
on the floor
cán chổi nghiến răng lội giữa rừng dùi cui
lớn khôn bầy trí tuệ
ấu. trẻ. già 3 chặp
bẫy về đâu thai nhi
làm người không sợ hãi
một chữ thàng
Đùng một cái, anh xuất quân ồ ạt như thác lũ, bắn những phát trọng pháo đầu tiên vào trường văn chương chữ nghĩa. Thật thế, Nguyễn Mộng Giác xuất hiện trên văn đàn, khởi từ Bách Khoa, như một hiện tượng. Chẳng phải là nhờ bàn tay phù phép, lăng xê của một ai…
bài ru. tâm. giác
bảy mươi khoanh một nét
rồi lọt thỏm vô trong
một chữ thàng thơ thới
với chữ nhân ngộ cùng
biển. biến & hiện
chiếc giày đinh cu ba
đóng trên phèn đất mẹ
ngất ngưởng gã râu xồm
1000 năm sóng xóa
phổi, hà nàm
nạo vét vô tuồng phế thải
kiệt quệ đồng lân
kẻ cắp xuống chợ bần thần
đồng xu đỏ mà mắt tượng
tháng 4. ngã khác
tháng tư nào cũng rập khuôn đau
ré tên hư ảnh vào chung thất
kẻ bám dương quang ánh mặt rầu
vọng mê cương ♦ sau lưng
giả thử như trời hành. đứng
thì trong cách đứng cũng có phần
uy vũ. hay là run en sợ
cuộc du hành của một bãi phân
collage lương thư trung mùa cày bừa phát cỏ
rơi vào ngày nắng
đồng bay mỏi quê thơm
đuốc lá tỏa lan mùi đất trời
những lọn khói mê mê
giọng à… ơi
cứ đứng hát mãi trường ca
một khúc trường hận cũng là
lổn nhổn răng. hàm ngụy thế
một lần. ớn tận xương da
tạ nôi ♦ một đoạn trong mùa màng ngày cũ
đung đưa lời mẹ
quá thời nhiễu nhương
vẫn còn bao kẻ đứng đường
chờ nghe bình trị
khua phường kéo quân


New Comments