Articles by Hoàng Xuân Sơn
Nguyên quán: Hà Tĩnh
Sinh quán: Thừa Thiên [1942, Vỹ Dạ-Huế ]
Trước 75: mần công chức, dạy học
Sau 81: mần đủ thứ
Viết từ trong ra ngoài cho nhiều tạp chí, tuyển tập, mạng văn học nghệ thuật
Sách đã in:
*Viễn Phố - 1989
*Huế Buồn Chi – 1983
*Lục Bát Hoàng Xuân Sơn – 2004
Hiện ngụ tại Laval, Quebec - Canada
bưng túi
cuống rún cuống rún chôn ba trăng
bỗng nhiên hóa quạ bay vô rừng
cánh đồng dự tưởng chiều then phố
bó chặt sương hồng một túi bưng
ngay thẳng vào chương
một hôm giấy vụn nằm trong rác
bỗng xếp hàng ngay ngắn thành chương
người tây biểu lộ vui mừng bằng múa may nhún nhẩy
thoát ♦ hóa ra
pháp tòa thâm nghiêm
xử ba đời một tộc tham danh
con chim chèo bẻo lao đầu mổ vào ngón tay định vị
tháp ngà đổ xuống phía sau lưng
Tạm Thay Lời Kết: Vạn Nẻo Mây Tần
Ca ngợi bạn lúc còn sinh thời bổ ích gấp vạn lần một mai bạn khuất núi. Hà cớ gì phải chờ đợi tới khúc Bác Dương thôi đã thôi rồi . . . mới thốt nên những lời ai oán. Chết là hết. Ai nghe ai thấu cho cùng?
đọc vũ thanh hoa [từ cảnh thổ quan dương]
bỗng chốc ngôn ngữ đời thường
đột biến vàng ngâu. và tơ
mùa đỏ rực trên vai đời hương trú
lá phất cờ đuôi nheo
cuộc tình
bất thần trương ra móng vuốt
thộp cổ chàng hiu dưới thềm
giở trăng lần qua chương khác
sáng xanh ở giữa đỉnh đồng
tai họa
khi mặt trăng xáp gần trái đất
tất cả mọi thứ đều hừng lên
chỉ mình anh xuội lơ
buổi chiều hôn ám
rồng rắn
trói lại một câu thơ hai mươi năm trên đồi bông khế
chuông chiều nện một quả ngất ngư
trời nạm hồng hốt nhiên tái mặt
đ.m chưởi thề rất ngươn tánh
tịch mịch cuồng
trôi giữa biển nghe lòng vòng nhớ biển
ở lâu năm trên đất hóa điên khùng
cây trụi nắng thổ vàng ra quận huyện
cạn điêu phù nên ngấn lệ hồng chung
lịnh pháo
đạp mái một phát đầu năm. quên
lửa rơm hệ lụy dày phên nứa
miệng con gà đất tu huýt quèn
mà lão thăng thiên. già cứng cựa
đờn ông ♦ phiên phiến
hít. thở. phiên phiến một ngày
một đời phiên phiến
như cây trên rừng
đốn ngã rồi. nước cuộn. hung
Viễn xứ
biển cong cớn như môi nàng
hôn vào khuyến dụ
tình đời hở hang bãi cát nằm
tôi im hơi đợi chờ con nước
lá thư. nhập một: tẩn mẩn chuyển thể bản dịch thơ tình lưu hiểu ba
một lá thư [cũng] đủ cho anh
siêu thoát. để được gặp em tâm tình
khi gió lướt qua đêm, mình
viết câu thơ máu bằng hình tử ngôn
khoảnh khắc
ngồi nghe ruồi bay. vu vơ
ngày buồn thiu chân quờ quạng. lê
đường mù câm đêm chui về
cửa ho thiếu tháng. xanh. tê điếng tròng
Lũ
chàng hiu uệnh oạng
khiển bùa yêu thương
[ tôi nhìn em chúm chím. cười. trắng quá, da. tóc bệt. vú non. môi nhợt ]
Đợi chờ
Khẽ cười. ở đầu mắt cuối mày
nom bữa nay có điều gì khang khác
như trời xanh điểm hồng. phơn phớt mây
tơ thiều nhẹ lay tóc mềm vén khéo
Trút ngược
con sói búi lông ngồi chồm hổm
bà già nằm dưới đáy cầu ao
em bé đi phất phơ ngoài chợ
chợt đầu hôm đổ trận mưa rào
tháng gãy. đọc cao xuân huy
bắn rơi giọt máu
máu lăn quay đầu đạn
báng súng lăn quay
trườn đi. máu
bò-trườn-đi-cay-nồng-máu-rượu
Gia tài
Có thể ập tới, lúc nào
cha ông . vạn đại . giấc bào hao
chiêm
tượng hình . đảo đảo điên điên
gạch ngang ________________thống khổ
Bằng mắt ♦ Đại vực
cây nấm trồi đầu kêu rêu thời hở hang
nàng ngộp thuốc lắc quay như chim
con mòng mọng rớt xuống quầy hàng
bọn phì lủ hăng hắc cười ngậu nị
mần được không
gẫm xem một đấng trượng phu chuyên nghề lên dây cót
mấy trự nam nhi bề bề lẫm liệt ăn theo
thiên thư đã đề quyết đời đời tuân hệ mẹ
thắc mắc mần chi suối lũng với mây đèo
nàng. những kẻ. và tôi ♦ Ra cái . . .
bầy trẻ nhỏ hết vui đùa trên những tuyến đường ray
con tầu bỏ đi khứ hồi ga lạnh
những kẻ tự xưng văn chương tiền liệt
đánh bóng lẫn nhau buổi trưa nắng chan
ví dụ
vẫn có một nơi thâm thấp ngồi tình chồm hổm
ngổn ngang sò ốc mút tầm
em hỡi em đừng buồn
cho dù những đại gia tới tấp lên ngôi
Đừng ♦ 1, 2 đàng
hãy bình tâm. như tâm
mặc lời nứt-nỉa-xỉa-xói
luyện chai thành sạn
trung hòa mật đắng


New Comments