[nhớ Salem năm nào, Hoàng Ti Sinh Đại Lộc Thiệp…]
Đuổi mây về xứ
tống tửu qua ngày
mặt sông trầm lự
mặt người đỏ gay
Em ơi ngọn cỏ
có khi buồn lòng
huống chi tâm sự
một trời thông phong
Cứ ngỡ là vai
mềm khi lệ nhỏ
khô nhánh tay dài
nghìn năm cổ mộ
Sắt đồng cũng chẳng
cứng cát lầu thơ
lời nào đục vẩn
con suối vực ngờ
Hỡi ơi hào khí
vàng ươn lá thu
đứng hoài thân quỵ
sắc . tướng . oan . thù
Mùa ma đuổi quỷ
mấy chục năm lười
vẫn là yêu mị
nhiếp hồn ba mươi
Đừng nghi ngại đêm cởi chiếc yếm đen
bày khuôn nàng ngực trắng
bắt đầu cuộc phiếm du tiền sử
mi cong dài bắt cầu hang động
nốt ruồi son chín đỏ nại hà
mắt thỏ hung quang
dưới đáy quỷ trầm tích hình sự
nước chạy một làn chân dẫm đau
cỏ mồ phát tán
cây nấm trồi đầu kêu rêu thời hở hang
nàng ngộp thuốc lắc quay như chim
con mòng mọng rớt xuống quầy hàng
bọn phì lủ hăng hắc cười ngậu nị
rừng biến tấu
và biển khánh thành cương đao
oct. 2006 – 2010
.