Articles by Hoàng Xuân Sơn
Nguyên quán: Hà Tĩnh
Sinh quán: Thừa Thiên [1942, Vỹ Dạ-Huế ]
Trước 75: mần công chức, dạy học
Sau 81: mần đủ thứ
Viết từ trong ra ngoài cho nhiều tạp chí, tuyển tập, mạng văn học nghệ thuật
Sách đã in:
*Viễn Phố - 1989
*Huế Buồn Chi – 1983
*Lục Bát Hoàng Xuân Sơn – 2004
Hiện ngụ tại Laval, Quebec - Canada
tuỳ khúc. về một nơi chốn
hỉnh mũi. đón một làn hương
sương trong buổi sáng an thường buổi mai
ong-ve-điều-tiếng, lúc này
nhẹ nhàng như áng mây bay trên trời
như thế ♦ người có biết
khi cười miệng nở như hoa
mắt sáng như sao trên trời
tay vỗ về âu yếm đời
trái tim dịu dàng thổn thức
ngụy biện
nơi chất mật hổ hoàng
hồn phách đụng trận
tôi nghe sự hòa dịu của đắng cay
vị ngọt lâm thời
cũ. như là
nó làm sao ấy, mấy cái truyện
nó thế nào ấy, những câu thơ
tôi bận đồng phục. đeo sống mũi
đời nay. tiếng nhạc rất mơ hồ
miền thao thức của biển
không có gì chìm được dưới cát
rất lâu
vết bỏng mùa hè
hôn lên xâu chuyền bọt sóng
một chủ nhật nào
ngày chủ nhật không bận quần chỉ bận áo
[đa nguyên lắm cũng nằm truồng]
để thơ không là đồng phục
clef de sol
không trông mong gì biến cố
tự vì kẻ sách động đã đầu quân làm trọng tài
cho sự giằng co
giữa cái sống. và chết
tượng xoáy ♦ R.
không việc gì sợ hãi những thó tượng đất
đào lên từ giấc mơ bạo chúa
đầu chúng đặc quánh
từ dăm mẻ bùn đỏ rêu rao
nhớ hoài khanh
người em gái xa dần như trí nhớ
ngóng về đâu phôi cảnh hẹn phai nhòa
con đường câm vẫn tối mờ hôn vết
ngọc trên đồi hồn biển sóng lu loa
trong mơ hạn
nơi con sông lú ngày chan phép lạ
không có thánh. không có thần hiển lộng
chỉ có ngàn lau trắng mọc lên
sự tích của kẻ du biền
a part of
tôi không đọc sách
tôi cứ tù mù người đi
đêm tối thật sao thơ còng khóa
tôi muốn thưa chuyện cùng cây bút
Cộng hưởng 18/4
gái gú ở đâu
khi không nhan sắc lùng kín đời du thủ
tôi chạy bộ một hồi thở dốc
vẫn thèm nhìn một bữa
trước khi nhìn thấy ♦ thờ ơ của biểu cảm ♦ lá
mùa này những bọng cây
đứng tô hô gió lạnh
ruột rút từ kinh thiên những năm trường lấp lóa
tường vôi khai đá vữa
đóng lại vách
quen với điều chớt nhả
nhưng không thể nào lân cận được
những cái loa
lời nói nhiều khi ăn vạ
vẫn còn trong tháng tư khúc thơ. rối
phố vẫn có thật những ngày vui
cây xanh. thời ươm mộc
giấc quán người bạn quanh năm
chiếc ghế cọ mình âu yếm
thế ngồi của kẻ dạ du
thư viện
như men rượu đầy hồ thanh đã bắt dấu
lớn khôn dần
ảo tích. và lòng trung thực
trên từng kệ sách
đọc nguyễn đạt ở 2 thời điểm
nàng bây giờ hoàn toàn biến mất vào thinh không
cái vú ở lại
miệt đồng bằng chà láng
không một ụ nổi
heart attack ♦ một mảnh phim
cứ chạy đi chạy bộ
biết đâu ra kịp bến tàu
cứ chạy đi đừng ở lại
quãng đồng
biết đâu trời thấp thỏm
cứ mỗi tháng 4 mùa phục hoạt
khuôn mặt nhìn nghiêng
mang nét khắc ghê gớm của thời bình
không có ai sinh ra tự làm xấu
bầu trời. cây xanh và phiến hồ bích ngọc
bài tập đọc về vô sản ♦ gần tới
trên không lũ người vô vị
dưới đất lắm kẻ ăn không ngồi rồi
[lúc nhúc đợi giờ khai tử]
bọn rượu lậu thời cơ ở giữa
kéo đất đai chạy lòng vòng
ngày mất của phố
trong lìm kìm phố nắng
thấy mình ở quãng trưa
một tiếng thiều rất ngắn
một chuyến xe mới vừa
family feud ♦ “xây xẩm sau khi xỉn”
bộ tộc ơi bộ tộc
những túp lều hụp nắng chan mưa
đừng có hãnh diện tôi họ này họ nọ
họ nào cũng nát như tương
lưng chừng. trang
và tiếng hú cao tần
những chuyến xe nựng nề cơn ngủ
anh thấy mình bay lên
cùng ngọn cước
mùa này lau đã trắng ngàn bội thu


New Comments