hơ háp bóng tối đến đêm tẽn tò
khuôn mặt vội. chiếc mụn ruồi im ỉm
máng tóc hồ nghi ánh trăng
con suối
hương dìu dịu cứa đau hoàng lan
chìm sâu nụ hôn phớt gió
dấu chân vụng về. thức dã
nơi này
ba chục năm trước ở bãi chôn nhau
sương mù cồn đảo
chóa đèn trá ngụy lân tinh
lòi tói neo hồn cáp gỉ
chia biệt nỗi giang hà
bình minh chở lậu đêm
qua biên trấn của sự thèm khát
ở một nơi hòn bấc hòn chì đều được ném đi
sự sống trần truồng ảo giác
bạn văn khật khừ chui rúc vào nhau
trong căn lều bộ lạc
ở bước đầu ta thán
tôi có bài thơ trèo lên mạng gỡ cây kim
rớt xuống lìm kìm con chuột tháo dây
[giờ này đâu còn dây chạc gì nữa]
thế giới lần khân
bằng những cú nhích vai tuyệt lộ
tưởng tượng mai này bận quần không đáy
đi qua màn hình rà soát ngoại biên
chỉ thấy tuổi đời
man khai lần thứ x
14/15 juillet- 2012
.