1.
cơn mưa chạy rốt nắng
giáp mặt cùng sao sa
mở tận cùng hai đầu trái đất
rầm rập tiếng chân (???) người
tìm sao thấy nỗi hoang mang
tiếng ợ hơi từ những bao tử mục tiếng khóc rềnh rang
biển mở ra giờ tự tử của LŨ RUỒI SA ÐỌA
nhan sắc đứng bên đường => chờ một chuyến metro
2.
ừ quen một điệu cười
phút lâm bồn
ngôi sao mọc mở bình minh ngào nghẹn
nói thầm với thiên thâu
những điều hứa nhỏ
sẽ chẳng bao giờ giữ được cho nhau
giữ bây giờ và giữ ở mai sau
tiếng rú đá vọng ngời lần giã biệt
cánh chim bay CHẺ MỘT CHÂN TRỜI
3.
vết nứt trên mặt biển chạy dài THÁI BÌNH DƯƠNG
rày nát giọng lục bình
thắp nén hương buổi chiều khô rượu
uống bạn bè từng chén cam tâm
ngày lụt nắng. Gió đêm vàng nguyệt tận
bằn bặt biển gào những trường giang
thôi thúc rừng thét gọi đá miên man
lời khóc riêng
mặt người trong mặt đá
ngày tháng năm
cúi lạy muồi mặt trời từng buổi sáng
quỳ ngưỡng vọng đen mỗi mỗi đêm
từng hớp rượu ngọt như môi nghiêm
khế hiệp cùng mắt đen và những ngón tay cong
đã nhòa trong hơi rượu
mất.
4.
lạm bức vòng gai tuẫn đạo
siết mãi trên đầu NGƯỜI ăn năn
bài hát chịu tội hẫng hơi
không ai lý giải những điều cấp thiết đã thiên thu
trên đầu vú mọc gai chiếc lưỡi mọc gai
mùi đàn bà mùi hương trần gian
con đường thẳm dẫn đi giữa hai bờ háng biền biệt
nỗi thất tung từng chập thành hình
trên bờ mông đêm những chuỗi chiêm bao lần lượt
chạy ngang như một cuốn phim không bao giờ hết
nén hương
tàn rớt trong ly rượu bầm cơn mê
5.
đá trở mình nghiêng lần lẫm liệt
vết nứt tựa thời gian treo lửng hư không
mặt người như mặt đá
khuất sau những lần vải trắng đen
riêng từng trái tim bừng bừng máu tóe
chạy suốt không gian mịt mịt đỏ chân trời
6.
vương vãi trên rừng cây khô
những bụi nắng của một thời tiền kiếp
tiếng hát nhập nhằng hụt hơi đường ray xe lửa hút vào mảng kỷ niệm trắng
minh định nỗi muộn phiền bằng một chút riêng tư
Virginia Mar – 14 – 02
Trích trường ca Nhật Ký Thời Gian
bao di chỉ đào lên từ trầm tích của quá khứ lần lượt được trưng bày
cuộc trưng bày rất riêng trong góc hầm tưởng niệm
con diều giấy xanh đỏ tím vàng đang ngất ngưởng vi vu bay lượn
bỗng nổ tung trên bầu trời mùa hè lụt nắng
phơi bộ xác nan tre và những manh giấy màu trên mặt cát bỏng
gió trốt xoáy cuộn cuối chân mây và bụi mờ chìm dưới làn hơi mưa
cơn mưa bỗng như ngừng ngay từ lúc mới bắt đầu
mùi mưa và mùi nắng quyện vào nhau nồng nàn xông lên từ đất
bầy cánh cam là những con tuấn mã
kéo chiếc hộp giấy là chiếc xe chở đầy mộng mị về chốn không đâu
trân chiếc xe mộng mị có chiếc nỏ thần bằng sừng trâu đen bóng
túi đạn đất sét viên tròn nung bằng lửa rơm
thứ vũ khí thần kỳ để Caligula hái những vì sao trên trời
và bắn rụng những trái quả trần gian quê cha đất mẹ
trên chiếc xe mộng mị còn có cây hòn bằng rễ bần lên nước
cây trổng bằng khúc tre đặc ruột
con ngựa đất sét xích thố tự nắn tự vẽ
cây súng bắn pháo que diêm và vô số những thứ không tên khác
tất cả đã được chiếc xe mộng mị chở đi mất hút khi mùa hè vừa cạn nắng
còn lại chiếc bình mực xanh lật úp không đổ
và cây bút ngòi lá tre
những cuốn tập có kẻ hàng pháp khí pháp bảo của tuổi thơ
những lần được nằm võng cùng cha để nghe ông nói thơ Lục Vân Tiên
“trước đèn xem truyện Tây Minh
nực cười hai chữ nhân tình éo le
ai ơi lẳng lặng mà nghe”
giọng cha sang sảng ngân nga trong cái tịch lặng của buổi trưa thôn dã
nhớ lần cái tổ chim trong vườn mãng cầu sau nhà có ba con vừa nở
ba con áo dà chút chít
cái tổ chim được thằng bé thầm lặng canh chừng bảo vệ mỗi ngày
để cho con chim mẹ đi kiếm mồi về nuôi con
phải gần hai tuần sau ba con chim non mới có đủ bộ lông cánh màu nâu
và bắt đầu chuyền bay được
thằng bé khám phá ra hạnh phúc của việc quan tâm bảo vệ và lo lắng cho kẻ khác
nó muốn làm một Robin Hood đi rong ruổi làng trên xóm dưới cứu khổ phò nguy
để mỗi đêm trăng nó đi trên con đường làng thênh thang nhìn thôn xóm ngủ yên
dưới bàn tay chăm sóc của nó
chiếc xe mộng mị đã mang theo những ước mơ và những cơn mưa
những cơn mưa không kịp ướt đất
những cơn mưa đã vội ngừng ngang khi mới bắt đầu đổ hạt
những cơn mưa bóng mây và luôn ở cuối những chân trời
những chân trời viễn mộng xôn xao
những chân trời dường như không có thật mà cơ hồ đang ở ngay trước mắt
thằng bé rời khỏi làng quê rồi lớn khôn đi khắp cùng trái đất
hơn nửa thế kỷ nó đã đến rồi đi không biết bao nhiêu cõi miền xa lạ
nó chưa hề một lần gặp lại giấc mơ của mình trên chiếc xe mộng mị ấu thơ
chiếc xe mộng mị ấu thơ đã đi miết biệt vào không gian vô tận
và những đám mây ngày ấy
những đám mây chưa kịp rơi xuống thành những cơn mưa
những đám mây bây giờ trôi dạt về đâu
con đường làng con đường trăng những dấu chân mịt mờ Robin Hood
có còn vầng trăng thơ dại hay nó đã bị Caligula lấy đi mãi mãi
âm ba tiếng sóng biển bãi Ngao cồn Hố như vốn bùi ngùi đã từ bao giờ
từ cái thuở má sinh tôi ra trong một đêm khuya khoắt
giữa một cánh rừng trên một cái cồn đìu hiu có tên là cồn Hố
sau này thỉnh thoảng má kể lại như nhắc về một giấc chiêm bao xưa cũ đã chôn sâu trong tàng thức
má nằm vượt cạn trên những chiếc chiếu trải chồng lên nhau
trong ánh đèn dầu tù mù ngoài cha và các anh chị vây quanh
còn có bác Ba và bà Mụ tên Chấm do cha đón từ bãi Ngao về
cành lá bần vẫn trập trùng xào xạc bốn bề
dưới những bãi ô rô ngập ngập thỉnh thoảng vẫn có tiếng một loài thủy quái quẫy nước vang lên quạnh quẽ
từng bầy đom đóm ẩn hiện gần xa như những thần thức bơ vơ đi tìm chốn nương thân
thằng bé đẻ ngược bước hai chân vào đời
lẫn trong tiếng thở gấp của má tiếng bà mụ Chấm kêu lớn: “Thằng bé ra ngược ông Tư ơi, tôi phải ráng!”
như thiên nhiên mật thùy khai thị cho là một thứ ấn dấu riêng
câu hỏi đầu tiên về thiên nhiên vũ trụ là mặt trời mọc lên từ lòng biển rồi chui xuống lòng đất
hay mọc lên từ lòng đất rồi chui xuống lòng biển
sau này còn nhiều cảnh tượng khác như mặt trời mọc lên từ sườn núi và chui xuống bìa rừng
cũng có thể mọc lên từ lòng người rồi chui xuống những lòng mộ âm u
mường tượng như có một thế giới khác nằm bên trên những đám mây
thế giới của những thiên hà ngày ngủ đêm thức
thế giới rất riêng của tuổi thơ mộng mị
vì chỉ tuổi thơ mới có thể xâm nhập vào thế giới này
và ở đấy tuổi thơ có tất cả phép màu linh thiêng
để nhìn thấy tất cả cảnh giới nằm bên ngoài sự hiểu biết bình thường
bầy rồng sẽ vươn lên từ dải núi mù sương
những con chim phượng chim hoàng múa lượn trên cánh đồng ánh sáng
trẻ con sẽ bay chơi cùng chim muông mà không cần có cánh
cái thế giới mà mọi loài đều có thể dễ dàng tự nhiên giao cảm cùng nhau bằng một thứ ngôn ngữ dị thường
trên cây ổi xá lị có thể mọc xen vào những trái táo
trên cánh hồng nhung trổ ra vài đóa cẩm chướng hay phong lan
vạn vật thiên nhiên như cùng nhau hài hòa bất tận
khúc hòa âm miên viễn
những đám mây trĩu nặng những hạt mưa vần vũ không chịu rơi đi
những cánh buồm căng gió vị lai nhưng không chịu lìa xa hiện tại
phút thiêng giấc không cùng
đi về lần hoang vu
bào gió dặn dò buổi chiều khuất mặt
những đám mây lưu niên tàn lụi
những đám mây lưu niên bốc cháy thinh không
bức phù điêu chuyển động bất tận trên trời xanh
những nét phù điêu sót lại trong tâm thế mòn mỏi
hơi nước ràn rụi theo sau làn khói hương bất tất
lời chú nguyện ngào nghẹn lạc vào chân không
cuộc rượt đuổi không ngừng nghỉ của những chuyển động bất toàn
lá chắn vô thức nằm ngoài phút hồi tưởng
trong cơn đại định đã có lúc nó biết rằng ai chính là người thầy vị lai truyền thuyết
tuy nhiên bên trong chuỗi nhớ vẫn có những phút quên
hà huống gì trong một chuỗi quên thì một phút nhớ chỉ là hạt bụi
dù sao cũng là hạt bụi trên mép bờ tỉnh thức
bầy còng gió chạy vô hồi trên bờ biển bãi Ngao
phải chăng là bầy dã tràng chạy băng băng trên bãi cát cù lao Chàm Hội An dạo nọ
hóa ra còng gió là dã tràng trên những vùng miền cách trở
cuộc hành hương một đời hành hương
như để đi đến hay để cố tìm cho ra một chân trời không có thực
một thế giới ẩn mật
thế giới mà qua hai thế kỷ trôi nổi giữa nhân gian vẫn như ẩn hiện
thế giới bên trên những tầng mây
khuất sau những tầng mây
thế giới của mộng mị trẻ thơ
thế giới của những đám mây không chịu làm mưa
những đám mây ủng thủy
những cơn mưa trên mây
(Hết chương 19)
.