càn tuổi mục
qua hai bận đồng chua
lả tả
tri thức lũ còng bùng lên như một đám cháy rừng
lũ còng chạy về hướng gió
có đám mây nghiêng giọt trũng
lấp vào lỗ kim
sợi chỉ buồn cong trên mặt vải dơ
lấp một giếng mất
như lấp một giếng mắt
là từ bỏ sự phản ứng về khúc xạ đêm
nốt ruồi lệch bên mép trái thản nhiên xanh
còn lại chăng một chu kỳ mãn khai
thời cổ đại
ở mặt phẳng của thời gian
còn chút vết nhăn quá khứ
lũ còng chùn chân lần tự hối
cuộc hành hương tiếng gió cứa thầm chỗ nương tay
để lại vết chân tiềm phục trắng
lịch sử cuối cùng huyền thoại vô căn tính
cuộc truy lùng huyền thoại thất tung
và ngó dùm ai một thuở chính mình
con còng gió qua đời trong vòm ảo thức…
Oct -06 – 2008