Muốn im như đá tảng
mà nỗi nhớ mọc chân bò vô thức về phía nhau
muốn chôn sâu như nấm mộ
đâu dè ký ức phún xuất cơ man tàn tro
muốn ruỗng như gỗ mục
ai biết nỗi đau hóa thạch chất chồng
bất lực, sự im lặng buông tay
trái tim mùa thảng thốt cất lời
em ngồi nơi khung xưa ngóng chờ bước gió
chỉ thấy đom đóm về soi khuya câm nín
bậc thềm rêu in
lấp kín những điêu tàn
chợt ngọn gió ế ẩm kéo về nẩy nhánh bình minh
trong màu đêm tối tăm đánh thức
tôi và em cùng soi vào tấm gương mắt nhau
tìm không ra chân dung hạnh phúc
nó vô ảnh như cuộc tình lướt qua
như trầm hương em cột trong tóc
hoang mang những ngày
luôn có một khoảng trống bên mình dành cho em
người giấu lửa nỗi đau tâm hồn
đêm đập cánh bướm khơi vơi lần mò chiêm bao
đưa nhau đến ngôi nhà chung
đến hư vô khôn cùng
em, tôi
.
Thơ tình cảm nhưng sao hơi buồn…
Viết gì vui vui hơn đi 🙂