linh hồn tôi giản đơn giữa căn phòng trống trải
trí nhớ gặm mòn
những con gián ngậm nỗi buồn
bay qua bóng tối
tiếng đập cánh vu vơ
tôi liếm vào môi
tôi liếm vào răng
tôi liếm vào âm u, nơi buồn nhất
mặt đất nầy
thế kỷ nầy
nơi tôi đi qua.
em phì nhiêu một nhan sắc
đời nhầy nhụa những đồng tiền
người khô héo một vết thương
sự thật thối rữa trên những giọt máu bầm đen
con gián ngậm nỗi buồn bay qua bóng tối
cánh cửa khép hư vô.
.