Reunion
Wavering, I am caught
A hesitant explorer
Between your newly creased brow and known full lashes
Wavering, caught between the
Molecules of practiced scent and The Dreamer*
Cotton candy skies and lined asphalt
Kiss
In impressionistic passion about your form
It is the vague gray halo of rains apart.
But, to seek shelter
Behind lashed windows
could be to find despair
a belated funeral.
Meanwhile the world goes on.
A cacophony of bustling bodies,
A symphony of shuffling sand
And a fatal decision is made in
A glance-
Chanced a little lower
And somewhere,
Within the ‘I’ of cotton, concrete, and rain
Lies the “you” that warmly grasps my hand
the “us” that once were friends
to begin the construction of two white arches
Beyond the astigmatism of “then” and “now”
Gặp lại
chừng như quanh tôi
chấp choáng, khi bắt gặp
dưới đôi mày hằn sâu những nếp nhăn
hàng mi quen thuộc
kẻ thám du nửa vời
ngày nào chợt xa run rẩy quyện
giữa những phân tử mùi hương thực thể
và “The Dreamer”
khung trời trắng nõn kẹo tơ
những con đường nhựa
hôn
nỗi đam mê mang ấn tượng
anh, một vầng sáng xám mơ hồ
mưa rào đổ
xuống đời
nhưng trốn chạy tìm ẩn náu
sau những cánh cửa sổ
phủ rèm hoa
chỉ là niềm tuyệt vọng
trong một đám tang muộn
đêm vẫn tiếp ngày
những hỗn độn từ thân hối hả
sự hài hòa trong những hạt cát quay cuồng
trong lòng chai bưng kín
quyết định sống chết
trong khoảnh khắc
sự tình cờ gặp gỡ
chỉ là muôn một
nơi nào đó
trong tôi
giữa những cụm bông gòn mong manh trí nhớ
những thiết tha nền đá kết
và mưa
anh, kẻ tri âm?
bàn tay
ấp ủ nồng nàn
dựng hai vòng cung trắng
xóa đi những mốc thời gian
(Phương Quỳnh)