Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ca khúc của quán cà phê buồn

 

 

 

hắn gặm mòn những giấc mơ
hát những điệu sầu tha hương
gương mặt ai hiển hiện giữa trí nhớ rét mướt!

mùa đông, xưa, bỏ tôi đi.
hắn – con đom đóm – tắt hết ánh sáng
đêm quạnh hiu
như thể,
bơi qua cánh rừng cô độc
với những hàng cây
rụng hết dĩ vãng

vẫn còn đấy,
những đêm phù du anh chạy trốn đời mình!
nơi khu vườn khuya,
bóng con chim nhỏ gọi tình
giọng líu lo,
sao nghe đứt ruột!

 

 

 

.

bài đã đăng của Khiêm Lê Trung

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

3 Bình luận

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)