Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Sài Gòn những năm bảy mươi ♦ Abracadabra

 

 

 

Sài Gòn những năm bảy mươi

 

1.

Tôi chán ngấy những hiện hữu như thân xác tôi
Chán những bâng quơ,
Chán cả khóc.
Gã phiêu du là tôi ra đi
Hồn tôi ơi!
Một khu vườn trắng,
Tôi bơi ngửa trên mặt phẳng ánh sáng
Trong cùng thẳm cô liêu kiếp người.

 
2.

Yêu thật sâu
Trí nhớ tôi vỡ vụn trên những hốc xương em
Trái tim em bên phải và trái tim tôi bên trái
Trái tim tôi bên phải và trái tim em bên trái
Ôi những trái tim,
Buốt giá
Sài Gòn, những năm bảy mươi
Belmondo – Delon – Bisset,
Đắm đuối những nụ hôn vội.

 
3.

Là con cá mắc cạn,
Tôi cố nuốt
Những giọt ánh sáng
Đọng lấp lánh,
Trên xác thân em.

 

 

 

Abracadabra

 

Nhiều lúc tôi tự hỏi
M. là gì?
Tại sao tôi!
Như sực tỉnh giấc mơ cô độc
Xao xuyến mời gọi ám ảnh.

Giữa mơ hồ trí nhớ
Đêm khỏa thân,
Những vòm sao đơn độc
Những hình thể hòa điệu trên một mặt phẳng dương tính
Những bóng tối ấm áp trên mặt cong âm tính
Tan hút vào nhau,
Trong cô đơn
Abracadabra-abracadabra-abracadabra!
Abracadabra-Abracadabra-Abracadabra!

Nhiều lần tôi tự hỏi
L. là gì?
Tại sao tôi!
(Và có chăng những gã đàn ông khác)
Luôn thao thức – mời gọi – ám ảnh…
 

 

 

.

bài đã đăng của Khiêm Lê Trung

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)