Trang chính » Dịch Thuật, Kịch, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Đa diện


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 1.04.2021

 

clip_image002

 

ANDRIANA PANTOJA sinh năm 1965 tại Puerto Rico. Bà là kịch tác gia, đạo diễn, nhà sản xuất kiêm diễn viên, từng theo học về sân khấu, âm nhạc, văn chương Anh tại Đại Học Puerto Rico. Năm 1989, lúc còn là sinh viên ở đại học này, bà đã trình làng vở kịch đầu tiên của mình là Arpegio mortal (tạm dịch ‘Hợp Âm Rải Chết Người’). Về sau, bà thành lập công ty Cuarzo Banco, Inc., qua đó bà đã cho trình diễn nhiều nơi ở châu Mỹ, châu Âu và châu Phi phần lớn những vở kịch của chính mình cũng như của nhiều kịch tác gia Puerto Rico khác. Qua đầu thế kỷ XXI, Adriana còn bước qua lãnh vực điện ảnh trong vai trò đạo diễn và viết truyện phim. Năm 2018, bà cho ra mắt hai vở kịch Luna de cristal (‘Mặt trăng pha lê’) và Mural-espejo (‘Bức Tường Gương’). Vở kịch Caras của bà được trình diễn vào 2000-2001 tại Liên Hoan Sân Khấu (Festival Teatral de Autor) tổ chức tại Tunisie, Aruba và Monaco.

 

 

clip_image004

Algu Walter Che (Cameroon, 2014)

 

 

Nhân vật:
DAVID
JULIÁN
NATALIA

 

Trong bóng tối là hai người đang đối đáp, nhưng dưới ánh đèn là bóng của Natalia choàng nhiều mảnh vải trên người, diễn tả cuộc đối thoại. Cô đứng trên một sân khấu hình tròn, trung tâm của cảnh kịch.

 

JULIÁN: Anh ơi!

DAVID: (Giật mình) Ai đó?

JULIÁN: Tôi đây.

DAVID: (Ngập ngừng) Anh là ai?

JULIÁN: Anh biết tôi quá mà. Anh chỉ muốn tránh mặt tôi thôi.

DAVID: Tôi không cần anh… chú… trong lúc này.

JULIÁN: Có đấy, ngay lúc này, hơn bao giờ hết.

DAVID: Chú thì biết gì?

JULIÁN: Tôi biết hết mọi chuyện rồi.

DAVID: Ha!

JULIÁN: Nếu muốn, tôi có thể giúp cho đầu óc anh thư thái.

DAVID: Chú mà làm được gì… Chú đi đi!

JULIÁN: Không!

Natalia vẫn trùm vải trên người, đứng trên sân khấu như một quả bóng bị xì hơi, nhạt nhoà. Cùng lúc đó, đèn chiếu lên người cô tắt đi. Ánh sáng toàn sân khấu bật lên, hay đúng hơn là ánh sáng “hiện thực”, đầy những vệt ngang dọc hay hình vuông méo mó và những cái bóng. David và Julián bị mạng nhện quấn quanh người, mỗi mạng nhện nằm trong một góc. Khói lan toả bềnh bồng. Trong phân cảnh chỉ có một cái ghế đẩu ở góc trái bên dưới. Hai người đàn ông mặc đồ đen. Tuổi tác, y phục không thành vấn đề. Như là hai phần của một tổng thể.

 

DAVID: Làm sao chú kiếm ra được tôi vậy?

JULIÁN: Anh quên rằng chúng ta là anh em sao? Tôi biết anh còn rõ hơn là anh tưởng.

DAVID: Chú có cho ai biết tôi đang ở đâu không?

JULIÁN: Anh nghĩ là tôi lại làm chuyện đó à? (Ngưng một lát) Không đâu. Vả lại, ai rỗi hơi mà làm những chuyện như vậy. Tôi đến đây có một mình thôi… Nhưng tôi cũng sẽ không ra đi một mình đâu.

DAVID: Thiên hạ bàn tán gì về tôi?

JULIÁN: Có chuyện gì để người ta bàn tán sao?

DAVID: (Ngưng hồi lâu) Không.

JULIÁN: Tại sao anh phải trốn tránh như vậy?

DAVID: Tôi không trốn tránh ai cả. Tôi chỉ tạm lánh mặt trong lúc vụ tai tiếng này đang diễn ra.

JULIÁN: A… vụ tai tiếng đó … (Ngưng một lát) À, anh có biết chuyện gì đã xảy ra cho Gilberto chưa?

DAVID: Hắn chết rồi chứ gì?

JULIÁN: Chết chắc. Bị đầu độc. (Ngưng một lát) Chuyện gì đã xảy ra vậy?

DAVID: Có gì đâu.

JULIÁN: Kìa, anh đừng nói dối chứ. Tôi biết anh là thủ phạm mà.

DAVID: (Chối quanh) Không phải tôi!

JULIÁN: Tôi chỉ thắc mắc là tại sao thôi.

DAVID: Đã bảo không phải là tôi mà.

JULIÁN: Không phải anh thì là ai?

DAVID: Chắc là chính hắn chứ ai.

JULIÁN: Anh giải quyết mọi sự dễ dàng thật!

DAVID: (Cương quyết) Tôi không có giết hắn.

JULIÁN: Sao? Chắc là anh sợ tôi biết được chuyện xấu xa của anh chứ gì?

DAVID: Chuyện xấu xa của tôi cũng chính là chuyện của chú.

JULIÁN: Không đúng. Tôi không đời nào giết người vô tội.

DAVID: (Ngưng một lát) Chú nói mà không biết mình đang nói gì. Tôi không có giết chóc ai cả, chú bỏ ý nghĩ đó ra khỏi cái đầu của chú được không? (Ngưng một lát) Tại sao chú cứ đi theo tôi hoài vậy?

JULIÁN: Tôi không đi theo anh, tôi chỉ không thể nào rời anh được thôi, đó là hai chuyện khác nhau. Anh không biết chứ lắm lúc anh cũng làm tôi phải phát cáu lên đấy.

DAVID: Vậy thì chú đi đi.

JULIÁN: Anh tưởng tôi là thằng ngu chắc? Tôi đã tìm được điều tôi hằng tìm kiếm bấy lâu nay, và lần này tôi sẽ không để nó vuột mất. Anh hãy nghĩ như thế này, đây không phải là một vụ đuổi bắt mà chính là định mệnh (cười).

DAVID: (Ngưng một lát) Chú muốn gì tôi đây?

JULIÁN: (Cười cợt một cách quá lố) Kịch tính đã đến cao trào rồi đó! Cõi sống của anh… cõi chết của anh… cõi u u minh minh của anh… (trở lại giọng bình thường) tôi nghĩ là tôi đang ở gần cái cõi thứ ba hơn là hai cõi kia.

DAVID: Đừng có ăn nói xuẩn ngốc như vậy nữa có được không? Để cho tôi yên. Chú cút ngay đi!

JULIÁN: Tôi không cút đi đâu được cả. Tôi đến đây để hoàn thành một sứ mạng. Chừng nào sứ mạng đó còn chưa kết thúc một cách có hậu thì chừng đó tôi vẫn chưa đi đâu được… hay ít nhất là nó phải có một kết thúc.

DAVID: Thôi được, nếu chú không cút đi thì cũng đừng ăn nói vặn vẹo kiểu đó nữa và cho tôi biết… sứ mạng đó là gì.

JULIÁN: Bình tĩnh nào, đi đâu mà vội mà vàng. Chúng ta còn tất cả thì giờ trên cõi đời này… có lẽ là cả thiên thu.

Ánh sáng thay đổi, trong lúc Natalia đứng dậy, vẫn trùm đầy vải. Cô đứng trên sân khấu. Trước mặt cô là Julián đang bị những động tác khêu gợi của cô lôi cuốn một cách không thể nào cưỡng nổi. Anh không hề ngó đến cô, để mặc cô lôi đi, cho đến khi anh ngã xuống sàn, run rẩy trong trạng thái thôi miên của Natalia. Trong lúc đó, David vẫn đang nói, không để ý đến những gì đang diễn ra.

DAVID: Thiên thu… thiên thu là hai chữ thật lạnh lùng, rỗng tuếch và sai bét… Thậm chí tôi cũng chẳng màng nghĩ đến. Dẫu thế, hai chữ đó vẫn hoài theo đuổi tôi. Cuộc sống, cảm xúc, giấc mơ và thực tại của tôi, thảy đều là một thiên thu. Tôi thù ghét thiên thu mà phải sống trong nó. Đó là một ngục tù, tàn bạo như một tên sát nhân…

 

Ánh sáng chuyển thành “thực tại”. Natalia xì hết hơi, ngã xuống sàn sân khấu dưới những lớp vải. Julián “tỉnh dậy” lúc David vừa nói xong chữ cuối cùng. Anh đứng lên, cố lấy lại thăng bằng.

 

JULIÁN: Anh ăn nói lung tung lắm!

DAVID: Tôi chỉ biết diễn tả đến chừng ấy thôi. Chú không thích thì đi chỗ khác chơi.

JULIÁN: Ồ, không đâu! Bây giờ chỗ hấp dẫn mới thật sự bắt đầu, đi thế nào được?

DAVID: (Mất kiên nhẫn) Chú muốn gì mới được chứ?

JULIÁN: Xem nào… (ra chiều suy nghĩ) Tôi muốn cái cõi thiên thu của anh. Có lẽ nếu tôi bắt được nó thì tôi có thể thả cái của tôi ra. Anh thấy sao?

DAVID: Tôi thấy chú vừa điên rồ vừa bệnh hoạn.

JULIÁN: Cũng chưa bằng anh đâu. Nhưng anh đừng đổi đề tài. Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi. Chuyện gì đã xảy ra cho Gilberto vậy?

DAVID: Đó chỉ là một sự lầm lẫn.

JULIÁN: Đấy nhé, cuối cùng anh cũng thú tội rồi.

DAVID: Tôi đã bảo với chú là tôi không có giết hắn.

JULIÁN: Hắn bị đầu độc. Một chất độc cực mạnh mà chỉ có dược sĩ như anh mới kiếm được.

DAVID: Julián, tôi đâu có muốn làm như vậy…

JULIÁN: Tôi biết chứ. Hắn tự đầu độc, bởi vì hắn là kẻ tử vì đạo mà. Hắn tự vẫn vì… chỉ có trời biết lý do là gì… trong khi đang nghĩ đến… chỉ có trời biết là ai… hắn chịu đau khổ vì những tội lỗi trên thế gian, như Giê-su trên thập giá. Amen.

DAVID: Chú sẽ không bao giờ hiểu được đâu.

JULIÁN: Điều mà tôi không hiểu được là vì sao anh lại bí mật với tôi như vậy, trong khi tôi là chỗ anh em với anh… nếu không hoà hợp tâm hồn thì ít nhất cũng cùng chung máu mủ. (Ngưng một lát)

DAVID: Chú muốn nghe bí mật gì?

JULIÁN: Điều bí mật đang đè nặng lương tâm anh. Cái chết của Gilberto, hãy bắt đầu từ chỗ đó… và có lẽ còn nhiều điều khác để kể nữa. (Hai người nhìn nhau. Ngưng thật lâu).

JULIÁN: Để tôi giúp anh nhé. Theo tôi thấy, Gilberto phải trả giá cho những lỗi lầm… của những kẻ khác, và vì thế nên anh đã giết hắn.

DAVID: Tôi thật không hiểu nổi hành động khủng bố đầy ân phước của chú! Chú mồi cho tôi phải nói những điều chú muốn nghe, nhưng chú cũng chưa trả lời cho tôi biết chú đến đây để làm gì. Chú muốn gì đây? Chú muốn chọc cho tôi điên tiết lên phải không?

JULIÁN: Cũng có thể là thế, nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì dễ dàng quá. Tôi còn muốn vờn lấy anh, để thưởng thức cái thú mèo vờn chuột… (đi vòng quanh David).

DAVID: Tôi không phải là kẻ để ai muốn giỡn mặt thì giỡn đâu nhé.

JULIÁN: Tôi biết chứ.

DAVID: Không, chú không biết được đâu.

JULIÁN: Chắc anh rành nhiều trò chơi lắm.

DAVID: Đừng quấy rầy tôi nữa!

JULIÁN: Đâu có được! Đây là cơ hội cho tôi dạy cho anh một bài học nếm mùi làm kẻ thua cuộc như thế nào. (Vật David ngã xuống sàn) Anh còn nhớ những lần anh nhốt tôi trong tủ quần áo không? Đó là trò chơi ưa thích của anh, để xem tôi có thể chịu được bóng tối đến khi nào. Tôi thì chưa bao giờ thấy anh bị nhốt như thế, bởi vì lúc nào anh cũng nghĩ ra cách để làm tôi thua cuộc, để rồi lần khác lại nhốt tôi nữa.

DAVID: Trong những trường hợp như thế, tốt nhất là chú nên bị nhốt như vậy.

JULIÁN: (Natalia tiến đến đưa cho Julián một con dao) Hôm nay tôi đến để lặp lại trò chơi đó, để xem anh có thể ngồi trong bóng tối được bao lâu cho biết, để xem ai sẽ là kẻ chiến thắng. (Kề dao vào cổ David, trong lúc Natalia quay trở lại giữa sân khấu để chứng kiến sự việc).

DAVID: Chú đến đây để thanh toán tôi à?

JULIÁN: Suỵt! suỵt! Tôi đến để bày một trò chơi thôi (túm lấy tóc David), để thưởng thức khoảnh khắc này. Anh có nghe âm thanh của im lặng không? Khi chúng ta bị nhốt, sự im lặng trở thành bạn của chúng ta, thường là thế. Hôm nay tôi đến để san sẻ với anh, từ tình thương (hôn lên tóc David) cho đến hận thù. (Buông David ra, quay lưng lại, đâu vai với David. Ngưng một lát).

JULIÁN: Anh có cảm giác ra sao khi làm cho người bạn thân của mình “biến mất” bằng cách đầu độc hắn như vậy? (Natalia đưa cái mặt nạ có hình Gilberto lên mặt, quay nhìn David).

DAVID: Lạy Chúa tôi, như thế đủ rồi!

JULIÁN: Cũng đơn giản thôi, có thể hắn là một mối nguy hiểm…

DAVID: Chú muốn ám chỉ điều gì?

JULIÁN: (Quay lại nhìn thẳng David) Nguy hiểm là nếu Gilberto còn sống mà biết được nhiều chuyện quá.

DAVID: Chú chẳng biết Gilberto là ai cả, tốt hơn hết đừng nên nói gì nữa.

JULIÁN: Hắn là đồng loã của anh đó…

DAVID: Còn tệ hơn vậy nữa, hắn là một kẻ phản bội đội lốt ngây thơ của một con cừu.

JULIÁN: Nghe mà thấy tởm, ăn nói như vậy về bạn của mình…

DAVID: (Nhìn qua Natalia, lúc này đang đóng vai Gilberto) Hắn là một kịch sĩ có tài, còn tôi chỉ là một kẻ đại ngốc. Hắn biết cách dùng cái mặt nạ ngây thơ của mình để lừa gạt mọi người.

JULIÁN: Tôi thấy thiếu gì những kịch sĩ như vậy. Anh giết chỉ một đứa, mà có lẽ lại là đứa vô hại nhất.

DAVID: Chuyện gì phải xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi.

JULIÁN: Vậy là anh đã thú nhận.

DAVID: Thú nhận gì mới được?

JULIÁN: Thú nhận là anh đã đầu độc hắn.

DAVID: (Ngưng một lát) Phải. Có giấu giếm nữa cũng chẳng được gì.

JULIÁN: Tại sao anh đầu độc hắn vậy?

DAVID: Chú muốn biết à? Được rồi, thôi tôi cũng cóc cần gì nữa. Trốn chạy như thế cũng đủ rồi, vậy mà còn chắc ăn hơn… lúc nào cũng trốn chạy điều mình phải làm hay điều mình phải nói…

JULIÁN: Đồ hèn nhát! (David làm điệu bộ phản ứng lại với Julián) Đó là anh nói chứ không phải tôi đâu nhé. Vậy ra ông anh của tôi đã nhận tội, ngoài cái tội là… kẻ hèn nhát thượng hạng… Hèn nhát cũng là một cái tội.

DAVID: Kể cũng lạ.

JULIÁN: Lạ cái gì?

DAVID: Chẳng có gì thay đổi cả. Hồi chúng ta còn nhỏ, lúc nào chú cũng nói đi nói lại điều đó… chú nhớ không?

JULIÁN: Không.

 

Ánh sáng thay đổi. Cả hai đứng phía dưới, quanh sân khấu. David cầm một trái banh. Cảnh cho thấy thời thơ ấu của hai anh em. David tỏ ra nhanh nhẹn trong trò chơi, còn Julián thì rụt rè, mặc dầu cuối cùng cũng tham gia vào trò chơi. Trên sân khấu, Natalia bỏ mặt nạ xuống, làm những động tác theo tiếng nhạc và diễn tiến trong phân cảnh.

 

DAVID nhỏ: Julián, chơi với anh đi!

JULIÁN nhỏ: Không!

DAVID nhỏ: Chơi với anh đi mà em.

JULIÁN nhỏ: Đã bảo không là không!

DAVID nhỏ: Em chẳng chịu làm cái gì cả.

JULIÁN nhỏ: Em không thích đá banh.

DAVID nhỏ: (Nghĩ ngợi) Nếu em chơi, anh sẽ cho em mượn mấy chiếc xe đua của anh.

JULIÁN nhỏ: (Hơi xiêu lòng) Mấy chiếc mới nhé?

DAVID nhỏ: Mấy chiếc mới thì không được.

JULIÁN nhỏ: Vậy thì em không chơi đâu.

DAVID nhỏ: (Ngẫm nghĩ) Không chơi thì thôi. Lúc nào cái gì của anh em cũng muốn cả.

JULIÁN nhỏ: Cái gì đẹp cũng là của anh hết.

DAVID nhỏ: Không phải vậy.

JULIÁN nhỏ: Phải chứ. Anh là anh nên có hết mọi đồ đẹp. Còn em chỉ được những thứ dư thừa.

DAVID nhỏ: (Ngẫm nghĩ và ngắm nghía trái banh) Em có muốn trái banh này không? Cho em đó!

JULIÁN nhỏ: Em đã bảo là em không thích đá banh mà… Em chỉ muốn xe đua thôi.

DAVID nhỏ: Không được, xe còn mới lắm. Không sao, anh sẽ chơi một mình vậy.

JULIÁN nhỏ: (Suy nghĩ) Thôi được, em chơi đây.

Cả hai bắt đầu ném trái banh qua lại một cách vụng về, trên sân khấu là những động tác tương tự của Natalia. Hai anh em vui cười. Nhiều lần, Natalia giật lấy trái banh, nhìn David dò xét – Có tiếng kính vỡ. Hai anh em hoảng sợ.

 

JULIÁN nhỏ: Anh tính sao bây giờ?

DAVID nhỏ: (Hoảng sợ) Ơ… không sao đâu. Nhưng em đừng mách bố đấy nhé.

JULIÁN nhỏ: (Cười ranh mãnh) Nếu anh cho em mượn mấy chiếc xe của anh, em sẽ không nói gì với ai cả.

DAVID nhỏ: Sao em khôn quá vậy? Bố sẽ đánh anh chết mất!

JULIÁN nhỏ: (Nghêu ngao hát) Còn anh là đồ gà chết, đồ hèn nhát, lêu lêu…

David nghĩ ngợi một lúc rồi chạy về phía sân khấu, chỗ giấu các chiếc xe, ngần ngừ cầm một chiếc lên , đi về phía Julián.

 

DAVID nhỏ: Đây nè, và nhớ câm họng lại đấy nhé.

JULIÁN nhỏ: Có một chiếc thôi à?

DAVID nhỏ: Một chiếc thôi. Hó hé một cái là anh lấy lại để dập nát nó ra đấy.

Cảnh thời niên thiếu chấm dứt, chuyển về hiện tại, Julián đứng lên, bỏ chiếc xe rơi xuống đất, như đang muốn tan biến trong tay anh. Trong lúc hai người đối thoại, ánh sáng chuyển sang “thực tại”. David cũng trở về với “thực tại”.

 

JULIÁN: Lúc nào anh cũng giỏi tài hăm doạ … (Tiến gần đến Natalia, giật lấy trái banh, trong lúc Natalia lại xìu hơi xuống)… Tôi không hề nói gì cả. (Ném trái banh về phía David. David cúi xuống nhặt trái banh lên) … Đúng như tôi nghĩ, anh đã lấy cái xe lại để đập nát nó ra. (Ngưng thật lâu).

DAVID: Xin lỗi chú, tôi không cố tình…

JULIÁN: Chuyện gì rồi nói xin lỗi cũng xong hết.

DAVID: Tôi không ngờ là chuyện đó đã ám ảnh chú đến thế. Hơn nữa, đó chỉ là một chuyện rủi ro.

JULIÁN: Một chuyện rủi ro cố ý.

DAVID: Thôi mà, Julián, chúng ta là người lớn cả rồi. Tôi lỡ đạp xe cán qua chiếc xe đó mà không thấy. Đừng nói là chú sắp sửa khóc vì cái xe nhỏ đó nhé.

JULIÁN: Anh có biết cái xe đó đối với tôi quý báu như thế nào không? Anh làm vậy thì được gì?

DAVID: Nó chỉ là một món đồ chơi.

JULIÁN: Còn Natalia… chắc cũng là một món đồ chơi? (Natalia đứng dậy trên sân khấu, từ từ đi đến giữa hai người trong dáng điệu khêu gợi, vẫn trùm kín vải. Cô lấy vải phủ lên cả hai người đàn ông, bắt đầu là David rồi đến Julián, bằng những động tác vừa nhẹ nhàng, vừa gợi cảm).

DAVID: (Tránh xa dần sân khấu) Tôi không hiểu chú muốn nói gì. Tôi chỉ nhắc đến món đồ chơi ngày xưa.

JULIÁN: Còn tôi đang nói về món đồ chơi hiện tại.

DAVID: Natalia không phải là một món đồ chơi. Cô ấy là một người đàn bà.

JULIÁN: Hồi đó nàng mới là một người đàn bà.

DAVID: Hồi đó?

JULIÁN: Đúng vậy. Còn bây giờ, rốt cuộc nàng chỉ còn là một món đồ chơi của quá khứ… cũng lạ thật, phải không?

DAVID: (Hoảng sợ và xao xuyến) Chuyện gì đã xảy ra vậy?

JULIÁN: Nàng không còn nữa… không còn hiện hữu nữa…

DAVID: (Ngưng một lát) Tại sao? (Natalia bước đến trước mặt Julián, lấy vải trùm lên người anh ta. Julián nghịch với những mảnh vải).

JULIÁN: Natalia bị chết ngộp vì một cái khăn choàng đan tay, màu cam, màu ưa thích của nàng. Anh đã tặng nàng cái khăn đó nhân dịp sinh nhật.

DAVID: (Khẩn thiết) Đầu đuôi ra sao?

JULIÁN: Anh muốn biết chi tiết rõ ràng phải không? Cái khăn quàng (sôi nổi làm động tác theo lời nói với Natalia. Julián siết cổ Natalia cho đến khi cô tắt thở. David làm theo như một phản ảnh trong gương) … cái khăn quàng… món trang sức choàng quanh cổ nàng, những mạch máu vỡ toang, tung toé, hai tròng mắt rớt ra, máu me dầm dề. Nàng đã chết, không có lựa chọn nào khác, không còn hơi thở, chỉ trong nháy mắt… chỉ có đôi mắt là còn mở trừng trừng, (vuốt mắt Natalia) như thể muốn bỏ lại phía sau thời gian, ngôn từ, xoá nhoà tất cả bằng một tiếng thét, nhưng không còn giọng nào để kêu thét nữa. (Natalia nằm sóng soài trên sân khấu).

DAVID: (Đập vỡ tấm gương, hoảng hốt chạy lại nấp sau mạng nhện) Chú nói ra tất cả những điều đó, thật lạnh lùng, dửng dưng…

JULIÁN: Vậy thì còn biết làm sao trước một cái chết như thế?… Cầu nguyện… và van xin cho hồn ma đó đừng hiện ra trước mặt mình vào ban đêm… chẳng có gì hơn nữa…

DAVID: Cô ấy đã từng là vợ của chú.

JULIÁN: Phải, nàng “đã từng” là vợ của tôi, mà có lẽ cũng chưa bao giờ là vợ của tôi cũng nên, làm sao tôi biết được. (Kéo Natalia lên sân khấu, lấy vải phủ lên) Lắm khi người ta sống với những lường gạt… (nói gằn từng tiếng) Tôi rất tiếc phải báo cho anh cái tin này một cách bất ngờ như thế, vì anh đã biến mất ngay sau khi giết Gilberto, anh không hay biết gì cả.

DAVID: Tại sao chú nỡ làm vậy?

JULIÁN: Đó là việc phải làm.

DAVID: (Sôi nổi) Chú nỡ lòng nào? Chú buộc cho tôi cái tội giết Gilberto, trong khi chú có một cái tội còn nặng hơn thế nữa đang đè lên vai chú. Thế mà chú đề cập đến một cách nhẹ nhàng, như một làn gió…

JULIÁN: (Cũng sôi nổi không kém) Nhẹ nhàng như một con thú dữ, đến đây để hoàn thành một nhiệm vụ.

DAVID: Chú không chỉ là thú dữ mà là một con quái thú. (Đẩy Julián ra, đi về phía sân khấu trong cơn đau đớn, cố làm Natalia hồi sinh).

JULIÁN: (Đầy ác ý) Anh đau lắm sao?

DAVID: Tôi hỏi chú câu này… chú thấy thế nào khi làm cho cô ấy “biến mất”như thế?

JULIÁN: Tôi thấy là tôi phải làm chuyện đó.

DAVID: Tại sao?

JULIÁN: Có khi hai bàn tay hành động mà không bị lý trí chi phối.

DAVID: Đôi tay đó đã giết một lúc hai mạng người.

JULIÁN: Phải, vợ tôi và… một mạng người khác.

DAVID: Cô ấy không bao giờ nói cho chú biết…

JULIÁN: Nàng không cần phải nói nhiều.

DAVID: Cô ấy đang có mang. (Ngưng một lát) Bây giờ thì cả chú và tôi đều là hai kẻ sát nhân. (Natalia, trên sân khấu, làm điệu bộ của người đang mang bầu, vẫn trùm đầy vải. Trong lúc David và Julián, họ đẩy cho sân khấu quay tròn).

DAVID: Chú không tin tôi à?

JULIÁN: Đứa con đó là của ai?

DAVID: Sao lại là của ai? Của chú chứ của ai.

JULIÁN: Không phải.

DAVID: Chú sợ à? Chú cũng là kẻ sát nhân như tôi thôi. Chúng ta cùng một giuộc như nhau.

JULIÁN: Không thể có chuyện đó được!

DAVID: Mới có hơn hai tháng… chú còn nhớ không? Hay chú muốn tôi nhắc lại giùm? (giở tấm vải trên người Natalia, để lộ thân hình cô ra. Julián đến bên Natalia trên sân khấu, làm động tác cưỡng dâm. Xong xuôi, Julián đau đớn quay đi. Natalia tìm che chở nơi David, anh ôm lấy cô).

JULIÁN: (Lùi dần lại) Tôi không muốn nhớ gì cả.

DAVID: Sao lại thế? Cưỡng dâm chính là hình ảnh xứng đáng với con người đàn ông của chú lắm mà.

JULIÁN: Thật là đau khi bị hất hủi, như mình không còn chút giá trị nào, như mình không hề hiện hữu…

DAVID: Nhưng thay vì bàn cãi thiệt hơn, tìm cho ra giải pháp hợp tình hợp lý, xử sự cho văn minh, thì chú lại hành động như loài cầm thú.

JULIÁN: (Nói trong lúc Natalia và David đang diễn tả một cảnh âu yếm) Mọi sự không thể nào khác đi được! Lúc nào nàng cũng xua đuổi tôi như thể tôi là đồ cùi hủi. Nàng lẳng lơ với tất cả mọi người một cách trơ tráo, ngay trước mắt tôi, cho dù có muốn nhìn thấy hay không cũng vậy thôi.

DAVID: Vậy sao chú không nghĩ đến chuyện ly dị?

JULIÁN: Không.

DAVID: Tại sao?

JULIÁN: Bởi vì chúng ta luôn yêu người ít để ý đến mình nhất, người ít đền đáp lại mình nhất. Tôi không thể bỏ Natalia. Nàng là nỗi niềm dày vò tôi, nhưng đồng thời cũng là nguồn không khí cho tôi hít thở… (Ngưng một lát) Có một đêm, tôi theo dõi nàng, tôi thấy tất cả… và tôi không chịu đựng được nữa.

DAVID: Hồi giờ cô ấy vẫn sợ chú.

JULIÁN: Lỗi không phải là ở tôi. Natalia đã đánh thức con quỷ dữ trong tôi dậy, với cơn thịnh nộ không thể kiềm chế…

DAVID: Đúng vậy, cô ấy vốn sợ tính tình hung bạo không gì kiểm soát nổi của chú. Cô ấy không biết cách tự vệ. Nhưng cô ấy có lẳng lơ chút đỉnh thì cũng không phải là lý do để chú xử tệ với cô ấy.

JULIÁN: Lẳng lơ chút đỉnh! Ha! Anh còn lý do nào khác không?

DAVID: Julián, không có lý do gì để chú có thể đối xử tệ bạc với cô ấy được.

JULIÁN: Ai nói với anh là tôi đối xử tệ bạc với nàng?

DAVID: Ai lại chẳng thấy chuyện đó. Mỗi lần thấy cô ấy khóc, tôi hết sức đau lòng.

JULIÁN: (Tiến đến sát David) Natalia thân thiết với anh đến như vậy sao?

DAVID: Thật kinh khủng khi phải chứng kiến cô ấy đau khổ, tan nát như vậy.

JULIÁN: (Tiến gần hơn) Anh thường an ủi nàng lắm phải không?

DAVID: Tôi biết làm gì hơn? Tôi đâu phải…

JULIÁN: Anh có chắc là anh đã không làm gì khác để an ủi Natalia không? (Natalia rời khỏi vòng tay của David).

DAVID: (Ngập ngừng) Có lẽ…

JULIÁN: Anh nói đi.

DAVID: Chú sẽ không muốn nghe đâu. (Julián bước đến gần Natalia. Cô gắn cái mặt nạ có hình của Gilberto lên mặt Julián. Không gian trở thành ảo, trong quá khứ, trong ký ức).

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Natalia thật yếu đuối.

DAVID: Còn chồng cô ấy là em tôi.

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Cô ấy đã đau khổ nhiều vì anh ta.

DAVID: Dù sao đó cũng là em tôi.

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Anh không thể bào chữa cho một kẻ bạo hành chỉ vì người đó là em của anh.

DAVID: Chắc nó có lý lẽ riêng của nó.

JULIÁN: (Mang mặt nạ) David, không có lý do nào cho việc bạc đãi. Anh đang bênh vực cho sự bất công đấy nhé.

DAVID: Julián không phải là người xấu.

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Anh và tôi đều biết hắn không phải là người xấu, nhưng hắn rất nguy hiểm. Hắn là một kẻ bệnh hoạn, cần giúp đỡ để lành bệnh và không làm hại ai nữa..

DAVID: Nó là em tôi. Tôi không thể giết nó.

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Hắn là một người nguy hiểm. Anh có biết hôm qua hắn làm gì không? Hắn lại đánh đập Natalia. Hôm nay tôi mới gặp cô ấy, một con mắt sưng húp, mình mẩy tím bầm, đi không nổi. Không biết hắn sẽ còn làm gì với cô ấy nữa.

DAVID: Julián không đời nào lại…

JULIÁN: (Mang mặt nạ) David, tôi nhắc lại với anh, hắn là một kẻ nguy hiểm. Ai biết ngày mai hắn sẽ làm gì.

DAVID: Gilberto, tôi không nghĩ là Julián sẽ làm gì bậy đâu.

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Đơn giản lắm. (Natalia mân mê gói thuốc độc trong tay). Anh là dược sĩ, anh biết thiếu gì công thức. Chỉ việc kiếm một chất gì đó cực mạnh, đừng làm cho hắn đau đớn, để lương tâm anh được yên ổn. Dễ thôi mà.

DAVID: Lương tâm yên ổn?

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Anh sẽ làm ơn cho toàn thể nhân loại. Natalia cũng mang ơn anh nữa… rồi cô ấy sẽ yêu anh cho hết quãng đời còn lại. (Ngưng một lát) Anh thấy sao?

DAVID: Gilberto, tôi không biết đâu.

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Nếu anh không làm chuyện đó, anh phải ép Natalia làm. Chắc anh không nỡ để bàn tay cô ấy hoen ố vì chuyện đó, hay là anh rất sẵn sàng? (Natalia đưa gói thuốc độc cho Julián/Gilberto).

DAVID: Không đời nào!

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Vậy thì mọi việc đã ổn thoả rồi nhé. Chỉ cần định ngày giờ thôi. Còn địa điểm là tiệm ăn gần văn phòng của hắn. Hắn thường lui tới đó lắm. Cũng y như một nghi lễ của người Nhật mà thôi, khác chăng là có liên quan tới cái chết.

DAVID: Tôi không đến một mình được đâu, Julián sẽ nghi ngờ.

JULIÁN: Hắn là em của anh, làm sao nghi ngờ được.

DAVID: (Sắp nhận gói thuốc độc) Tôi không chắc đâu.

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Chắc chứ. Natalia cần anh giúp. Anh thương cô ấy, đúng không? Tất nhiên là thương như em gái thôi.

DAVID: Tôi không biết!

JULIÁN: (Mang mặt nạ) Tôi biết là anh sẽ làm điều phải, cũng vì vậy mà tôi yêu anh. (Định hôn David, nhưng anh tránh cái hôn đó. Julián bước xuống khỏi sân khấu, đi về phía Natalia bằng dáng điệu đầy nhục cảm).

DAVID: (Quyết định) Được rồi, tôi sẽ làm chuyện đó. (Natalia gỡ cái mặt nạ mang hình Gilberto ra khỏi Julián. Tất cả trở về “thực tại”. Natalia bắt đầu thắp lên nhiều ngọn nến vòng quanh sân khấu)

JULIÁN: Tôi đang chờ anh kể đây.

DAVID: (Giấu gói thuốc độc) Gilberto đã gài bẫy tôi. Hắn đã che mắt tôi. Nhưng một tia sáng chợt loé lên trong tôi làm tôi chùn tay lại.

JULIÁN: Anh nói về Gilberto với tôi như thể hắn là một ông chằng xấu xa độc ác vậy. Tôi tưởng hắn là bạn thân của anh mới phải chứ.

DAVID: Không, Gilberto là… tình nhân của tôi. (David đến gần cái mặt nạ hình Gilberto, vừa vuốt ve vừa nói tiếp. Cùng lúc đó, Natalia thấy cái mặt nạ mang hình người cha của David và Julián. Cô đeo mặt nạ lên, trở thành nhân vật này).

DAVID: Hắn là sự nối tiếp của một thói quen cũ. (Ngưng một lát) Tôi không yêu hắn, mà cũng không thể nào xa hắn… nghe thì phi lý thật, tôi biết, nhưng cả đời tôi là như thế. Gilberto như là một người cha của tôi, cộng thêm chút tình cảm nào đó… hay ít nhất tôi cũng muốn tin như vậy. Bên hắn, tôi cảm thấy mình còn bé dại như ngày trước, nhưng với cảm giác bình an mà trước đây chưa bao giờ tôi có…

JULIÁN: Lúc nào cũng là kẻ tử vì đạo… lúc nào cũng là nạn nhân…

DAVID: Phê phán một chuyện gì thì dễ lắm, nếu chú chưa bao giờ trải qua…

JULIÁN: Phải, nhưng đóng vai nạn nhân trước mắt mọi người thì lại càng dễ hơn nếu biết giấu nhẹm những hành vi của mình.

DAVID: (Bước lên sân khấu) Chú không hiểu được cái địa ngục mà trong đó tôi đã sống. Tôi đã cứu chú ra khỏi tay bố, tôi đã giấu chú thực tế phũ phàng, để chú khỏi đau khổ vì sự thật của tôi. Rốt cuộc, để được gì? Chú chưa bao giờ đối diện với bạo lực, nhưng nó đã có trong máu chú rồi.

JULIÁN: (Bước theo David lên sân khấu) Trong máu tôi là lửa cháy và cuồng nộ, bởi vì tôi không thể nào quên được, và bởi vì tôi cảm nhận được những giờ phút hiện tiền. Anh đã khiến tôi trở nên tàn bạo, như một con thú bị nhốt trong chuồng.

DAVID: Con thú đó đã xổng ra khỏi nhà. Chú chỉ là một con chó con mà thôi.

JULIÁN: Lúc nào anh cũng nghĩ ra những cái cớ để là David, kẻ cứu rỗi, một người anh cao cả.

DAVID: Lẽ ra tôi chẳng nên bảo vệ chú làm gì, để chú nếm mùi đau khổ như thế nào cho biết… (Ánh sáng thay đổi. David bước xuống sân khấu, hướng về phía mạng nhện, nơi Natalia đang đứng mang mặt nạ của người cha. David khó chịu vì Natalia đang làm quá khứ sống dậy: hình ảnh một người cha bạo hành. Julián đứng giữa sân khấu, lung linh trong ánh nến chung quanh. Anh lại trở thành đứa nhỏ, đang hoảng sợ).

JULIÁN nhỏ: David! (tuyệt vọng) David! David! Em không thích trò chơi này. Cho em ra. Em không nghe gì hết. Em sợ lắm. Em không muốn ở trong này. David! Cho em ra.

DAVID: Em phải ngồi yên trong đó.

JULIÁN nhỏ: (Khóc lóc) Tại sao? Anh ác lắm.

DAVID: Em muốn nghĩ sao cũng được. Em phải ở trong đó cho đến khi nào hết nguy hiểm mới được ra.

JULIÁN nhỏ: Nguy hiểm gì? Cho em ra đi… David, David, em không nghe gì hết. Trong này tối om, em sợ im lặng lắm…

DAVID: Em không nghe được gì đâu, em không nên nhìn, không đời nào! (Natalia xô David xuống sàn, tiếp tục hành hạ anh như thể cô là người cha thật, gợi ra một cảnh bạo hành).

JULIÁN nhỏ: David, anh ác lắm.

DAVID: Bố, bố ác lắm…

JULIÁN nhỏ: Kinh khủng quá, David ơi!

DAVID: Kinh khủng quá, bố ơi!

JULIÁN nhỏ: David, anh làm em ghê tởm quá.

DAVID: Bố, bố làm con ghê tởm quá.

JULIÁN nhỏ: David, em sợ lắm.

DAVID: Con sẽ không la lên đâu.

JULIÁN nhỏ: David!

DAVID: Giờ đây tôi không còn cảm thấy gì nữa. (Natalia buông David ra, đi về phía Julián trên sân khấu).

DAVID: (Đứng dậy, bên dưới sân khấu) Đừng động đến nó! (Natalia bước lên sân khấu, đưa chiếc mặt nạ hình người cha cho Julián. Cô cầm một trong những cây nến viền quanh sân khấu lên để có chỗ cho Julián bước xuống. Khi Julián đã xuống phía dưới, cô trở lại giữa sân khấu, sau khi để cây nến xuống chỗ cũ. Julián tiến đến chỗ David đang đứng như phản ảnh của người cha, rồi sau đó là của David).

JULIÁN: (Mang mặt nạ) David, lại đây anh. Mình chơi trò đó nữa nhé. Chắc anh không nhớ đâu, nhưng có lần anh đã nhốt em suốt đêm… đêm đó em ngủ gà ngủ gật trong im lặng và sợ hãi… và khi em tỉnh giấc…

JULIÁN/DAVID: (Đèn chiếu thẳng vào hai người. Julián đưa chiếc mặt nạ cho David, anh cầm lấy, vừa sợ hãi vừa ghê tởm)… tôi không biết mình đang ở đâu, không biết phải làm gì, không biết có nên la lên hay không, hay phải im miệng lại, tôi nghĩ mình vẫn đang nằm mơ để cố trấn tĩnh…

DAVID: … tôi thấy lạnh… và nóng…. cùng một lúc… tôi thấy như mình đang bị ngộp nước… không thấy được gì, mà cũng không muốn thấy gì, bên ngoài, bên trong… chỉ biết chờ đợi… tôi nghe những tiếng thở lúc mạnh lúc nhẹ… tôi nằm bất động… không muốn thế… cũng không cố gắng thế, nhưng không còn cách nào khác (bỏ cái mặt nạ hình người cha vào mạng nhện) tôi không kêu gào được vì nỗi đau đớn còn mạnh mẽ hơn thế, như ai đó đang cào xé tôi ra… lúc đó tôi mới hiểu ra rằng đau khổ và khoái lạc chỉ là một thứ… (đi quanh dập tắt từng cây nến một) nhưng tôi ghê tởm chính mình… tôi không muốn, không muốn, không muốn… (dừng lại mệt lử trên sân khấu. Natalia ôm David, hai người nhìn nhau).

DAVID: (Với Julián) Chú muốn chơi trò gì nữa không? (Natalia đến gần Julián, ép anh đi lên sân khấu, nhưng không chạm vào người anh. Cô cho anh ngồi xuống. Khi cả ba người cùng ở đó, David và Julián ra điệu bộ như hai con rối mà người điều khiển là Natalia).

JULIÁN: (Ngưng một lát) Anh muốn tung hoả mù với tôi qua những câu chuyện phù phép và những liều thuốc thần hay sao?

DAVID: Dường như Natalia đang mê hoặc chúng ta.

JULIÁN: Điều khiển chúng ta như hai con rối.

DAVID: Điều khiển cuộc đời chúng ta…

JULIÁN: … cảm xúc của chúng ta…

DAVID: … đam mê của chúng ta…

JULIÁN: … phẩm giá của tôi…

DAVID: … tình yêu của tôi…

JULIÁN: … hận thù của tôi… (David và Julián đối đáp một cách máy móc , không nhìn đến Natalia. Mỗi người xoay dần về một hướng đối nghịch nhau, tiếp tục bị Natalia điều khiển).

DAVID: Natalia, đừng khóc nữa…

JULIÁN: Natalia, đừng vờ vĩnh nữa…

DAVID: Natalia, hãy thổ lộ với tôi…

JULIÁN: Natalia, tại sao em dối trá?

DAVID: Natalia, tôi không thể bảo vệ em mãi được…

JULIÁN: Đừng lừa dối anh nữa…

DAVID: Tôi sẽ làm bất cứ điều gì em muốn…

JULIÁN: Anh không muốn làm kẻ hung bạo…

DAVID: Tôi sẽ không che chở em mãi được…

JULIÁN: Em tự chuốc lấy điều đó…

DAVID: Đừng sợ, đứa con của em sẽ khoẻ mạnh…

JULIÁN: (Thoát khỏi những sợi dây điều khiển, lùi ra xa) Một đứa con… Không thể nào! (Cùng với Julián, mọi việc cũng bị ngắt quãng, David tỉnh dậy, còn Natalia ngã xuống nền như một con rối điên dại).

JULIÁN: Trừ khi đó là con của anh.

DAVID: Đứa con Natalia mang trong bụng chính là của chú.

JULIÁN: Tôi không thể có con! (Ngưng một lát) Một lý do nữa để cho tôi ra rìa. (Lúc Julián đang nói, David và Natalia đi vòng quanh sân khấu, nhìn nhau. Natalia cầm cái mặt nạ hình Gilberto. Cả hai dừng lại. Natalia đưa cái mặt nạ cho David. Anh giận dữ cầm lấy. Natalia đi về phía Julián, điệu bộ vô cùng khêu gợi).

JULIÁN: (Bằng giọng gợi cảm lẫn đau khổ) Natalia không bao giờ hiểu được tôi đã yêu nàng đến ngần nào, đến nỗi muốn phát điên lên được, mỗi hơi thở của tôi là chỉ dành cho nàng. Thuở đó, chuyện làm tình đối với tôi chẳng khác gì chờn vờn với một làn gió, một khi cuộc vui đã chấm dứt, chẳng còn thể nào chạm tới làn gió ấy nữa, vì nó đã tan biến tự khi nào. Đó chính là điều kỳ diệu của cuộc sống, trái tim tôi đập càng lúc càng mạnh mỗi lần thân xác của nàng căng phồng theo cơn gió, theo ngọn lửa, với mặt đất, với làn nước… tôi đã uống say sưa với nàng, hít thở cuộc sống qua mùi hương ngọt ngào của nàng… bằng một nỗi cuồng điên hoàn toàn xa lạ với bất cứ trạng thái thăng bằng hay ý nghĩa nào, chỉ thuần là tinh tuý.. (giọng buồn bã lẫn chút giận dữ) Nhưng nàng còn đòi hỏi hơn thế nữa, còn muốn một điều mà tôi không thể mang lại cho nàng được. (Từ dưới sân khấu, xoay dần về phía David đang đứng bên trên)… và có người đã đáp ứng niềm khao khát đó của nàng.

DAVID: Phải. (Ném chiếc mặt nạ hình Gilberto cho Julián) Người đó chính là Gilberto.

JULIÁN: Nhưng Gilberto là…

DAVID: Gilberto vừa là đàn ông, vừa là đàn bà, một chất độc vừa ngọt ngào vừa cay đắng, là mặt trời mà cũng là mặt trăng, là cái nóng và cái lạnh hoà hợp với nhau… (Natalia đưa cho Julián một con dao, lấy lại cái mặt nạ hình Gilberto trong tay anh. Cô chậm rãi đi ra ngoài rồi dần dần biến mất khỏi phân cảnh, hoàn tất mục tiêu báo thù của mình).

JULIÁN: Anh có tài nói dối không thua gì Natalia. Lúc còn nhỏ, anh luôn luôn kiếm cách lừa gạt tôi, tài tình hết chỗ nói. Tôi biết hết rồi, David à. Anh đừng dối quanh dối co nữa làm gì.

DAVID: Chú thật là có mắt không tròng. Chú muốn biết sự thật nào ở đâu đâu, trong khi nó sờ sờ nằm ngay trước mũi chú đó.

JULIÁN: Tôi đã từng thấy anh nhìn Natalia như thế nào, thèm muốn nàng như thế nào…

DAVID: Nhưng chú chưa bao giờ thấy Gilberto… tôi cũng vậy… hắn đã lừa dối cả tôi lẫn chú…

JULIÁN: Anh đã giết hắn để hắn khỏi thú nhận sự thật!

DAVID: Tôi giết hắn để đòi lại lẽ công bằng. Vì chú và vì tôi.

JULIÁN: (Cố nén giận) Natalia có nói anh và hắn là tình nhân của nhau! (Bắt đầu xoay tròn quanh sân khấu, điệu bộ hung hãn).

DAVID: Tình nhân trong mộng tưởng… Hơi thở đứt quãng, làm ta chết ngộp, làm ta phấn khích… Chẳng lẽ chú chưa bao giờ cảm được như thế trong đêm tối hay sao?

JULIÁN: Chưa bao giờ.

DAVID: … chẳng khác gì một hồn ma mà ta chỉ có thể cảm nhận chứ không thấy được… chú có bao giờ cảm thấy có một bàn tay vô hình nào chạm vào người chưa?

JULIÁN: Chưa bao giờ.

DAVID: … thoạt đầu, ta hoảng hốt, nhưng rồi dần dần cũng thấy quen, và chỉ cần nhắm mắt lại là ta có thể hình dung ra thiên thu… chú chưa bao giờ thức giấc, mồ hôi ướt trán, môi miệng đẫm vị ngọt ngào, đôi bàn tay nắm chặt?…

JULIÁN: Chưa bao giờ!

DAVID: … đó là cảm giác cô đơn của thân xác, nhưng trong tâm tưởng lại được gặp người ta yêu… chú chưa bao giờ thấy mọi thứ chỉ là một sự lặp đi lặp lại sao?

JULIÁN: Chưa bao giờ!

DAVID: … những cảm xúc đó là của hiện tại, của quá khứ, của mãi mãi về sau… chú chưa bao giờ thấy lòng xao xuyến, muốn hân hưởng từng khoảnh khắc, để rồi chợt thức tỉnh và thấy cô ấy trước mắt, đang tan loãng đi như một làn khói sao?

JULIÁN: Chưa bao giờ!

DAVID: … và chú muốn giữ lấy làn gió, đứng im lìm, để ảo tưởng vẫn còn quanh quất đâu đó…

JULIÁN: Natalia là tình nhân của anh, anh hãy thú nhận đi…

DAVID: Trong mộng tưởng, chỉ là trong mộng tưởng…

JULIÁN: Anh đã thèm muốn nàng…

DAVID: Bằng trọn tâm hồn…

JULIÁN: Anh đã từng ôm nàng trong vòng tay…

DAVID: Chẳng bao giờ tôi được diễm phúc đó…

JULIÁN: Natalia là của tôi…

DAVID: Còn với tôi thì cô ấy chưa bao giờ nói tiếng yêu…

JULIÁN: Tôi đã yêu Natalia…

DAVID: Mà cô ấy thì không hề yêu chú…

JULIÁN: Nàng là điều duy nhất tôi có được trên đời…

DAVID: Chúng ta chỉ có ý nghĩ đó trong đầu mà thôi…

JULIÁN: Anh thú thật đi…

DAVID: Gilberto đã thấy rõ mọi sự…

JULIÁN: Rằng anh yêu Natalia…

DAVID: Tình yêu là trái cấm đối với chúng ta…

JULIÁN: Anh nói đi, hãy thú nhận lần này đi, rằng anh đã yêu Natalia!

DAVID: (La lớn) Phải! Phải, tôi đã yêu Natalia, bằng tất cả mãnh lực của tâm hồn và lý trí… tôi đã bảo, tôi không đếm xỉa gì đến lý lẽ khi đang yêu, khi đang hít thở cô ấy, khi đang cảm nhận cô ấy, dù chỉ là trong giấc mơ. Cô ấy vẫn còn ở đâu đây, cô ấy sẽ mãi mãi còn đây, ngay trong tôi, và chú—cũng như bất kỳ ai đi nữa—cũng không giành lại được sự thật đó, bởi vì không có ai yêu cô ấy bằng tôi,… cũng như không có ai xứng đáng với cô ấy như tôi. Chưa có ai từng yêu tôi một cách mãnh liệt, tuyệt vọng và thật lòng như thế… Ít nhất tôi cũng đáng có được giấc mơ đó, niềm ao ước đó. Chính tôi mới là kẻ lúc nào cũng phải hưởng những thứ dư thừa, kẻ đi trong bóng tối, kẻ phải luôn trốn chạy, cho dù ai đó đang yêu mình…, kẻ phải nuốt tình yêu của mình vào lòng, ngồi yên trong bóng tối… Phải, tôi đã định giết chú vì Natalia. Cô ấy nhờ tôi giúp và tôi đã nhận lời. Cô ấy cần thuốc độc và tôi đã kiếm ra thuốc độc. Nếu cô ấy có muốn tôi chết, tôi cũng không hề do dự, dù chỉ một giây phút. Bởi vì tôi yêu cô ấy, phải, tôi yêu cô ấy, và tôi xứng đáng được cô ấy hơn là chú…

JULIÁN: Đồ phản bội! (Julián lao tới, đâm dao vào David trên sân khấu. David gục xuống. Julián quỳ xuống theo. Khi David đã nằm sóng soài, Julián rời sân khấu, tiến về chỗ cái ghế đẩu).

DAVID: (Thở ngắt quãng) Lạ chưa! Mới cách đây hai tuần, tôi còn mường tượng ra cái chết của chú sẽ như thế nào… chất độc sẽ tàn phá thân thể chú ra sao. Tôi đã tơ tưởng đến việc thế chỗ của chú, nhưng không đủ can đảm để ra tay, nên đã trốn trước khi chú đến. Thế rồi khi đang trốn chạy, tôi sững sờ khám phá ra rằng Natalia và Gilberto đã yêu nhau. (Cười một cách khó nhọc) Nhưng điều quan trọng là tôi đã không giết chú… Em! Anh đã trở lại để cứu em. Như ngày xưa… anh đã cứu em khỏi tay bố, như mọi lần… (tắt thở. Ánh sáng chuyển sang “bình thường”. Julián lùi xa ra, đi vòng quanh sân khấu).

JULIÁN: David! David! Anh đã giết Julián, máu mủ của chính mình, bây giờ anh không còn gì cả… (đặt David xuống sàn) David! Em không thích trò chơi này, em không nghe thấy gì hết, em sợ lắm. Chung quanh đây tối om, em sợ sự im lặng, David, em sợ thiên thu… (nhặt con dao lên và đứng dậy). Chúng ta là hai mặt khác nhau của một đồng tiền, David ạ, chúng ta đã bị lừa dối gấp đôi và hoà nhập thành một với thiên thu. (Trước sân khấu, Julián chậm rãi đưa con dao lên gần mặt, trong lúc ánh sáng giảm đi dần dần, nhạc trỗi lên. Đèn từ từ tắt).

_______________________________________________________________________________

Trần C. Trí chuyển ngữ từ nguyên tác tiếng Tây Ban Nha

bài đã đăng của Adriana Pantoja

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)