Một ngày sông bay như bướm
Dưới đám mây màu hoa thủy cúc
những lá sen già nằm mơ sấm chớp trong mùa sơn dầu hoang tưởng
Giữa khoảng trống sau tranh vẽ
Những ngọn lửa nhìn nhau im lặng
cùng đám lá khô đang họp chợ trong đôi mắt thượng đế trong veo
Bên những mảnh vỡ của nước
gió nồm cứ vật vờ trước hiên nhà
xới tung ảo ảnh màu đang lớn dần trong đáy khói
Một chiều vô lộ
Có đám mây tĩnh vật tắt thở sau lối rẽ trên mái ngói
Những ngôi nhà trôi dạt trong chớm thu
Và tóc em đã qua bến bờ khác
Ngày chăn chiếu bỏ đi
ngồi nghe những rạn nứt cuối cùng của bình gốm
đang trôi dần ra khỏi thân thể đất nung
Thơ tôi chạm vào hoang vu
chạy ra khỏi trang giấy
bay lên bầu trời vô tận trên những ngôi tháp gạch
(đang có ý định mọc trên hồ nước) . . .
Bờ bên kia đã khép
Hoa đã nở hết mùa
Những nụ cười còn thơm hương chanh nằm mơ cát bụi
Một ngày không còn cứu rỗi
Không còn dấu hiệu quá khứ
Chỉ còn hơi thở của căn tính cất lên từ những bội âm sợ hãi
giữa gai nhọn xanh rờn
Đêm thì thầm tóc rụng
về đẩy thuyền qua quá khứ
một ngày không tên và vô tướng
trong cơn mưa riêng tư ở một điện thờ không hình bóng
tôi ngồi chờ đêm mọc cánh
bay qua vòm mái vô vi
nhặt những hồn đuối lửa trên chuyến xe chở bầy lưỡng thê
vừa từ giã ao chuôm đi về phía bể dâu
Tháo rời giấc mơ ra khỏi ký ức
Con cá mù đứng buồn trong xác nước
chờ câu kinh đẩy cửa bước ra trên môi em sẫm tối
Ngày thân thể tôi đổ mưa . . .
Sau nghi lễ hiến tế nỗi buồn
Đêm qua
mơ thấy em đến đặt quả khắc nghiệt dưới chân tôi
Nước mắt tôi chảy thành dòng trên ngọn trắc bá
Giữa cung cầm thiên thu
Dội vào vách đền miếu
Trong đêm mòn dâu bể
Lặng nghe tiếng thủy tinh nứt vỡ trong rặng liễu
và mưa chưa kịp vàng
Một ngày bước về từ tiếng chuông khô
những hơi thở nở hoa tịch mặc
giữa những hoài nghi rụng xuống
tôi hóa rêu trong thị giác em
Mưa chỉ đủ ướt nỗi buồn
bỏ lại trên đường những trái đắng hoang mang . . .
.