Ngày ra chở gió hoang đường
Chở mây Thành nội chở buồn qua em
Vắng người về chở xác đêm
Vắng tình về ngủ bên thềm hoa phai
Khi vui chở bóng đền đài
Đi qua thành quách sương cài phố rêu
Mưa khuya gõ nhịp mái lều
Xe đi trong nỗi tiêu điều âm hao
Đêm nay chở hết ca dao
Để mai còn chở ca dao về trời
Sen mãn hạ đã tàn rồi
Mai về chở hết tiếng lời phù vân
Đôi khi chở cả thánh thần
Đưa người ra tới mộ phần tà dương
Đưa em qua bến đoạn trường
Ngắt cành hoa nhớ phố phường buồn tênh
Khép hờ vạt áo u minh
Đến phiên ta chở thần linh về trời
Ta tìm kiếm trong tro tàn mật ngữ
Lời Đông phương trầm tích giữa vô ngôn
Hành hương qua bốn mùa bão chữ
Mà thơ ta không chở nổi một ngôn từ
Ta tìm mãi trong cõi người hư ảo
Lời yêu em hóa đá đã thành kinh
Nhìn thánh giá đóng đinh ngày hôn phối
Nghe Tây phương lồng lộng cõi thiền tình