Ngày em dậy thì bên sông
những hạt mưa thắp đèn chậm chạp trở về nhà
trong vườn cây đinh lăng
Có tiếng người bay lạc trong mùi hương quế chi
và gió ngọc lan lênh đênh trong hồn quán xá
tan ra
những ngôi nhà thơm ngát thánh ca
Treo chiều sau hương cốm
người chăn gió ngoài cánh đồng
về chôn cất chiếc lá chết bên chiếc cầu đầy nấm
có giấc mơ em
đập cánh trên cọng rơm nghèo
Một ngày ngập tràn dương xỉ
có người cầm trăng đi thâu đêm
lời thú hoang về quanh vạt áo
và linh hồn tôi chuẩn bị tái sinh vào cây tuyết tùng
với vết thương màu huyết dụ
Bên kia mùi chợ chiều
lũ chuột khuya lặng lẽ tẩy trần
nghe tiếng rắn gọi tình
về khóc trên cỏ gai …
Một lần về trong xác tạm
em bước ra từ một phác thảo đệnh mệnh
trôi dạt trong tiền kiếp
trên đường về của ngọn lửa đã thấm mệt
có tiếng chim bốc cháy ở hai đầu nguyên âm
trong giấc mơ tôi vướng nhánh giao mùa
Ngày hư vô đi vắng
về trong quê quán vô minh
bay trên sạn đạo của gió
hóa thân vào đường chân trời
trút bỏ bản ngã
chỉ còn lại thân xác là huyệt mộ rỗng không
nước mắt ăn mòn đêm cùng những hoảng hốt sắp tàn
bên những quyến rũ
vọng ra
từ quầng mắt em thơm mùi khói trấu