dợm về tổ cũ, những cánh chim
khựng chiều ngơ ngác
đánh tiếng gợi về
từ guồng phát chẳng khác sức ly tâm
cuốn hoài vọng trầm bóng bẽ bàng
nguồn máu vọng cội trong đàn chim xa, cứ
trải đều nhớ nhung
góc nhà, cạnh phố, biển rộng, núi sông rừng
hớt hãi giữa lời gọi trùng phùng
chứa chấp bất trung
thử giở mủ thủ đảng, hả
dưới ánh thanh thiên, nà
cùng đi với người có gốc chim huyền thoại
nhân loại ắt nhận ra người một giống
mà đâu ngờ nan đề họ xéo xắc bóng chưa tan
gốc gác lãng quên giữa hàng khoác lác
từ lâu khâu trời phát lạc
một cội chim hồng chim lạc âu ca
khoan hồng trịch thượng ngằn ngặt bước qua
vòng nhược tiểu
hiểu trách nhiệm đâu là
huyền thoại chim hoan ca từ thời đồ đá
khắc họa thuở trống đồng
núi non còn vang vọng
hà cớ ngũ quên lòng
quyền bính ngoặc truyền thống lệch lạc
chim lạc xa cành, ngoái cội
lòng canh cánh
nhược thế hoành hành
tròng trành thuộc bóng
mệnh gióng mong manh
22/02/2017
ba ngọn đèn xanh vàng đỏ
bật đèn xanh hoài cũng làm em sợ
vì họ không muốn dừng bằng hiệu đèn đỏ
mặc dù đỏ kiệt của kho
em vẫn đi giữa họ
chờ may ra chuyển ngọn đèn vàng
niệm, và ngước lên hỏi
đâu là chính? toàn nước đôi
em bạn dâu ơi, đừng khóc
phận nữ nhi đã mọc tóc ràng buộc
cắt gốc đi, đời vẫn cột
cắt thì khốn. tìm mối gột đâu ra
có khi tự gỡ được thế, mà
nữ nhi khác phiền hà. cố nhịn
rễ bó quanh mình
thói đời toa rập. làm thinh
em ơi, đèn vàng bỏ hoang lăn lóc
chị chờ thay tín hiệu. u minh
lướt mạng. ngóng mới tình hình
như triệu nghìn mong đợi
đèn vẫn xanh, bóng nước đang sôi
sục ai làm nguội?
chị nhặt ngọn đèn vàng
ngồi khóc
đèn xanh phóng nhầm gai độc
phận nữ nhi mắc gốc
đầu dòng xã hội độc cắm sâu
“cá cắn câu biết đâu mà gỡ
chim vào lồng biết thuở nào ra”
phận làm dâu thiên hạ ác
chừng chết khát nỗi chờ
ngọn đèn vàng
04/04/2017