Có cái gì mà bâng khuâng không nhớ nổi
Người ngồi giữa cổ đại hoang thanh
Chiếc loa thùng gõ tung bụi thời gian
Ta bập bùng khói tẩu nhả vòng tơ đô hội
Từ khăn áo tiếng trống chèo mắt liếc
Em ru ta về cõi trần thai
Cơn mộng dềnh lên ta chửa cả bài thơ
Đâu nhiều giờ ân ái để kịp câu tiễn biệt
Có điều gì mà bâng không không thể biết
Cái đèn của Aladdin vẫn cháy, thấy không
Tộc ước
Dân hồn
Em à
Lúc hai vai quỷ thần vừa làm chứng
Trong vương lễ tàn canh người tung hứng
Vớt chút hồn còn sót lại ba sinh
Như điều ước cho cả những chúng mình
Lần mò trong khói
Chỉ cay xè
Không khóc
Nước Đức 29.03.2017