Trang chính » Bàn Tròn, Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Biên Khảo, Phỏng vấn Email bài này

Dân Biểu Trần Thái Văn trả lời Da Màu về cuộc triển lãm Nghệ Thuật Lên Tiếng của VAALA

Trần Thái Văn là Dân Biểu thuộc đảng Cộng Hòa, trong Quốc Hội Tiểu Bang California, đại diện cho cử tri một số khu vực trong Quận Cam. Ông và Dân Biểu Tiểu Bang Texas Hubert Võ là hai dân cử Mỹ gốc Việt có chức vụ cao nhất trong lịch sử Mỹ, trước khi Joseph Cao Quang Ánh được bầu vào Hạ Viện Liên Bang hồi tháng 12/2008. Trần Thái Văn nhận nhiệm sở trước Hubert Võ khoảng một tháng, do đó ông là người Mỹ gốc Việt đầu tiên phục vụ trong một viện lập pháp tiểu bang tại Mỹ. Sinh tại Sài Gòn năm 1964 và rời khỏi Việt Nam năm 1975, Trần Thái Văn từng vừa đi học ở Đại Học UC Irvine, vừa làm nhân viên phụ tá cho Dân Biểu Liên Bang Bob Dornan và Nghị Sĩ Tiểu Bang Ed Royce. Ông tốt nghiệp cử nhân Khoa Học Chính Trị năm 1990, cao học về Quản Trị Công Quyền và có văn bằng Tiến Sĩ Luật (J.D.) từ Đại Học Hamline ở Saint Paul, Minnesota. Năm 2000, ông được bầu làm Nghị Viên Thành Phố Garden Grove với số phiếu cao nhất trong lịch sử thành phố. Năm 2004, ông đắc cử Dân Biểu Tiểu Bang California với 61% số phiếu. Tháng 7/2006 ông tái đắc cử vào Hạ Viện với 62% số phiếu. Ông làm Phó Chủ Tịch của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện. Ông cũng có chân trong Ủy Ban Tiện Ích Và Thương Mại Hạ Viện và Ủy Ban Tổ Chức Chính Phủ Hạ Viện. Tháng 6/2007, ông được bổ nhiệm làm Chủ Tịch của Tuyển Ban Mậu Dịch Quốc Tế. [tiểu sử theo Wikipedia]

 

Dân Biểu Trần Thái Văn: Thân chào Ban Biên Tập và đọc giả của trang nhà Da Màu. Là một dân cử cấp tiểu bang California, đại diện cho nửa triệu dân, chúng tôi hân hạnh trả lời những câu hỏi quí báo đặt ra có liên quan đến cuộc triển lãm “Nghệ Thuật Lên Tiếng” của Hội Văn Học Nghệ Thuật VAALA.

Đây cũng là dịp chúng tôi xin trả lời chung cho một số cơ quan truyền thông đã đưa ra nhiều câu hỏi tương tự, nhưng chưa có cơ hội trả lời. Những câu hỏi ngoài đề, không liên quan đến cuộc triển lãm của tổ chức VAALA, xin cho phép chúng tôi được miễn trả lời.

Ngoài ra, chúng tôi dành quyền phổ biến bản lên tiếng này trên nhiều hệ thống thông tin Việt Nam khác nhau.

Da Màu: Chào Dân Biểu Trần Thái Văn. Ông cho biết cảm nghĩ khi đi xem toàn bộ cuộc triển lãm FOB II – Nghệ Thuật Lên Tiếng do hội VAALA tổ chức?

DB Văn: Tôi không có cơ hội xem cuộc triển lãm nên nhận xét của tôi đóng khung trong những hình ảnh trình bầy trên báo chí và mạng lưới điện tử. Qua các hình ảnh này cũng như những phản ứng chung của cộng đồng Việt khắp nơi, nói lên một sự kiện khó chối cãi, Tổ chức VAALA và một số nhỏ nghệ sĩ trong cuộc triển lãm đã đi ngược lại tâm tư của cộng đồng Việt.

Mục tiêu của cuộc triển lãm được ban tổ chức cho là để tạo ra một cuộc đối thoại về những quan điểm chính trị khác nhau trong cộng đồng. Tuy nhiên, cuộc triển lãm đã trưng bày những hình ảnh như là một cô gái khoác cờ vàng ba sọc đỏ để quảng cáo cho thuốc trợ sinh lý Viagra hay ba sọc đỏ trên lá cờ vàng được trình bày bằng ba hàng dây kẽm gai. Đây là một hành động nhằm sỉ nhục biểu tượng thiêng liêng nhất của cộng đồng người Mỹ gốc Việt hơn là để mời gọi một cuộc đối thoại chân thật.

Quyền tự do ngôn luận hay tự do nghệ thuật được luật pháp bảo vệ là quyền tự do sáng tạo được phát triển, phản ảnh tâm tư nguyện vọng chung của xã hội hay cộng đồng, không phải để châm chọc những người chung quanh một cách vô ý thức rồi lại ẩn nấp trong chiếc vỏ quyền tự do được bảo vệ của Hiến pháp Hoa Kỳ.

Chúng tôi nhắc thêm một lần nữa, Tổ chức VAALA, thành viên VAALA hay bất cứ ai cũng có quyền tự do phát biểu, thể hiện tư tưởng của họ dưới mọi hình thức. Ngược lại, cộng đồng Việt cũng có quyền phản bác lại tất cả những lạm dụng nghệ thuật để khiêu khích cộng đồng Việt hoặc tuyên truyền cho CSVN. Đó là quyền tự do, dân chủ thực sự, cần phải được thể hiện cả hai chiều. Cả hai khuynh hướng này đều được Đệ Nhất Tu Chánh Án Hoa Kỳ bảo vệ.

Trên phương diện pháp luật, quyền tự do ngôn luận hay phát biểu không áp dụng trong những quan điểm giữa những người tư nhân với nhau trong xã hội. Quyền này chỉ được áp dụng trong trường hợp chính phủ bắt buộc hay ngăn cấm một phát biểu của tư nhân. Đây là một hiểu lầm thường xuyên trong cộng đồng vì mỗi khi có ai phản đối một quan điểm nào đó, một số người lại cho là vi phạm hay chèn ép quyền tự do ngôn luận, tự do phát biểu, hay tự do báo chí.

Trong tinh thần hài hòa, tương kính trong cộng đồng, ngoài quyền tự do tư tưởng, chúng ta cũng cần có trách nhiệm đối với người khác. Chúng tôi mong muốn VAALA có cùng nhịp đập con tim với cộng đồng Việt Tỵ nạn Cộng Sản thay vì thách đố, hay những hành vi khiêu khích như hiện nay.

Da Màu: Vì sao ông cảm thấy phải lên tiếng kêu gọi Ban Tổ Chức Triển Lãm FOB II lấy xuống một số tác phẩm đang được trưng bày?

DB Văn: Trong lá thư cử gửi cho VAALA, 8 vị dân cử Việt-Mỹ chúng tôi xem một vài tác phẩm trong triển lãm FOB II, cũng như quyết định chọn lựa những hình ảnh này của VAALA được xem như một hành động cố tình khiêu khích cộng đồng hơn là thực thi quyền tự do nghệ thuật hoặc mời gọi đối thoại. Văn phòng chúng tôi nhận được nhiều điện thoại và điện thư yêu cầu các dân cử can thiệp vào vấn đề này.

VAALA đã đặt cộng đồng Việt trước sự kiện đã rồi, làm sao gọi là đối thoại hay thảo luận?

Xin đặt cho Ban Tổ Chức cuộc triển lãm FOB II câu hỏi “Liệu VAALA có dám đối thoại với CSVN, có dám trưng bầy những hình tượng Việt Nam Cộng Hòa có cờ vàng Ba sọc đỏ tại Saigon hoặc tại Hà Nội?”.

Thực tế, nếu cần đối thoại, VAALA cần đối thoại với nhà cầm quyền Hà Nội thay vì đối thoại với cộng đồng Việt tại hải ngoại.

Nếu cần để “Nghệ Thuật Lên Tiếng”, VAALA nên lên tiếng về những khổ đau của hơn 80 triệu người dân đang sống trong nghèo đói, thiếu tự do, dân chủ ở quê nhà. VAALA cần phơi bầy những hình ảnh khổ đau của người dân thấp cố bé miệng sống bữa đói bữa no, của những người dân kêu oan mất nhà, mất đất, của lãnh thổ bị chia cắt cho ngoại bang đang xẩy ra tại Việt Nam.

Nếu VAALA tự nhận là một phần tử trong cộng đồng, xin góp tay với Cộng đồng Việt ở hải ngoại thúc đẩy, áp lực CSVN sớm cởi trói cho người dân trong nước.

VAALA có thể trình bày quan điểm khác biệt với lập trường chung trong cộng đồng Việt, tuy nhiên những quan điểm đó không thể chỉ nhằm mục đích khiêu khích, thách đố cộng đồng hoặc khơi lại những vết thương còn hằn sâu trong tâm khảm đại đa số các thành viên trong cộng đồng.

Quần chúng đã lên án hành động của VAALA và một số nghệ sĩ có những hình ảnh liên quan đến CSVN, đã bôi bác cộng đồng Việt. Hành động này, chẳng khác nào việc đem hình Hitler và cờ Đức quốc xã treo trong cộng đồng người Do Thái đã khổ đau vì nạn diệt chủng. Đây là một thách đố của VAALA không cần thiết với cộng đồng Việt.

Chúng tôi hy vọng Ban Chấp Hành và các cộng tác viên của VAALA học hỏi, rút tỉa được bài học thách đố qua vụ Trần Trường vào năm 1999 và biến cố lá Cờ Vàng của cộng đồng Việt vẽ trên chiếc chậu rửa chân vài năm trước đây.

Da Màu: Một bản tin trên tờ Người Việt ngày 17-1-2009

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=89663&z=3 nói rằng Dân Biểu tiểu bang Jose Solorio kêu gọi Thị Trưởng Miguel Pulido của Santa Ana đóng cửa trụ sở hội VAALA ngay lập tức. Với hiểu biết và kinh nghiệm chính trường của mình, ông thấy việc này có ý nghĩa gì? Tại sao ông Solorio làm như vậy?

DB Văn: Quí báo nên hỏi trực tiếp đối tượng, tại sao VAALA không hoàn tất thủ tục hành chánh và giấy phép luật lệ của thành phố Santa Ana, mà tổ chức triển lãm tranh ảnh trái phép?

VAALA biết thành phố Santa Ana có khoảng 33,000 nguời Việt sinh sống. Bất cứ vị dân cử nào cũng cần quan tâm trước tiếng nói của cử tri. Trên báo chí, Dân biểu Solorio đã phát biểu cuộc triển lãm của VAALA đã xúc phạm cộng đồng người Mỹ gốc Việt nói chung và cử tri Việt của ông nói riêng. Đó là quan điểm chung của người Việt tại Quận Cam nghĩ về cuộc triển lãm FOB II.

Theo nhiều người nghĩ, cuộc triển lãm của VAALA đã gây ra sự xáo trộn an ninh công cộng, làm thiệt hại quyền lợi kinh tế cho cả khu vực chung quanh phòng triển lãm FOB II. Việc Thành Phố Santa Ana có được đóng cửa VAALA hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào các luật lệ và thủ tục hành chánh của thành phố.

Sau biến cố của VAALA, cư dân Việt và các dân cử địa phương đã vận động thành công Quyết nghị Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là biểu tượng chính thức của cộng đồng Việt tại Santa Ana. Hội đồng thành phố đã chấp thuận quyết nghị này với tỷ số 7-0 vào đêm ngày 2 tháng 2 vừa qua (xin vào xem http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=90349&z=1 ).

Điều này có nghĩa ranh giới Quốc Gia – Cộng Sản lại được phân minh thêm một lần nữa. Mọi hình thức tuyên truyền cho CSVN ẩn nấp dưới hình tượng Hồ Chí Minh hoặc cờ Cộng Sản sẽ bị cộng đồng phản kháng mạnh mẽ tại thành phố Santa Ana. Trước đây, hai thành phố Westminster, Garden Grove và Tiểu bang California cũng có những quyết định tương tự.

Da Màu: Ông có liên hệ với tổ chức Thanh Niên Cờ Vàng hay không?

DB Văn: Tổ chức Thanh Niên Cờ Vàng là tổ chức độc lập và chúng tôi không có liên hệ đến tổ chức. Nhưng các bạn trẻ này có tinh thần quốc gia, tuy trẻ, họ biết tôn kính bậc chú, bác, cha mẹ. Các bạn trẻ này hiểu rõ sự tai hại của chủ nghĩa Cộng Sản, nên đã cùng đoàn thể tranh đấu để chống lại sự tuyên truyền cho CSVN dưới mọi hình thức. Chúng tôi ủng hộ mọi đoàn thể có tinh thần quốc gia, những tổ chức hướng về quê nhà góp sức với những bạn trẻ trong nước, những nhà tranh đấu cho Việt Nam sớm được tự do, dân chủ.

Như mọi người thấy Đoàn thanh niên Cờ Vàng bầy tỏ lập trường quốc gia rõ ràng trên báo chí Việt “…được sự ủy nhiệm của cô chú bác và các tổ chức đấu tranh chống Cộng Sản, Ðoàn Thanh Niên Cờ Vàng chúng cháu đứng ra nhận lãnh tổ chức cuộc biểu tình này, không phải là đòi hỏi VAALA phải dẹp bỏ cuộc triển lãm mà chúng cháu muốn nói lên bộ mặt thật của Cộng Sản Việt Nam, những khổ đau, oan khuất, những vụ đàn áp tôn giáo, đàn áp tiếng nói đòi hỏi tự do dân chủ và nhân quyền ở trong nước mà cuộc triển lãm đã cố tình quên đi. Cuộc triển lãm nói là ‘Nghệ thuật Lên Tiếng’ nhưng nghệ thuật ở đây đã bị lợi dụng để làm những việc tổn thương đến cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản, để bôi bác biểu tượng thiêng liêng của người Việt tự do.”

Những người trẻ trong Đoàn Thanh Niên Cờ Vàng có cùng nhịp đập con tim với cộng đồng Việt, chúng tôi hy vọng VAALA hiểu được tiếng nói của những người trẻ cùng thế hệ.

Da Màu: Ông biết hội VAALA từ khi nào? Có bao giờ ông nghĩ hội này thân Cộng không?

DB Văn: Chúng tôi biết sự hiện hữu của VAALA trong nhiều năm qua. Chúng tôi ủng hộ cho bất cứ sinh hoạt, tổ chức nào có đường hướng quốc gia.

Da Màu: Báo chí và các blogs Mỹ/Việt đã tường thuật những hành động phá hoại một số tác phẩm nghệ thuật gây tranh cãi, cùng những điện thoại và điện thư với những lời lẽ thô tục và hăm dọa kể cả sát nhân hay đốt nhà.

http://orangejuiceblog.com/2009/01/why-did-the-city-of-santa-ana-close-the-viet-fob-ii-art-exhibit/ . Theo ông, những hành động này có tính “khủng bố” không? Và chính quyền nên xử lý ra sao?

DB Văn: Chúng tôi không chấp nhận những hành vi không được pháp luật cho phép và chúng tôi cũng không tán thưởng những hành vi dùng nghệ thuật để khiêu khích hoặc gây hấn cộng đồng Việt dưới mọi hình thức. Trước những sự việc sai trái, pháp luật sẽ hành sử theo quyền hạn cho phép.

Sau cùng, chúng ta nên hiểu rằng nhà cầm quyền CSVN cũng như cộng sự viên của họ đang sống trong cộng đồng Việt luôn tìm cách núp bóng dưới sự bảo vệ của pháp luật để liên tục gây rối trong cộng đồng. Chúng ta cẩn thận, đề cao cảnh giác truớc những thông tin gây kích động, phân hóa cộng đồng Việt.

Da Màu: Xin hỏi thêm Dân Biểu một câu cuối. Hiện nay cuộc biểu tình bên ngoài trụ sở nhật báo Người Việt, kéo dài từ hơn một năm qua, nay lại có thêm các hình nộm mới gắn tên của các ông Nghị Viên Tạ Đức Trí, Nghị Viên Diệp Miên Trường và ông Phan Huy Đạt. Viện lý do các ông này đang tìm cách vận động để dẹp bỏ “bàn thờ tổ quốc”, những người biểu tình đã dựng các hình nộm này trong tư thế bị treo cổ bằng cà-vạt màu cờ đỏ sao vàng, và trên toàn thân các hình nộm là những dấu đạn lỗ chỗ máu.

Theo ông, đoàn biểu tình này có đi quá giới hạn hay không? Theo ông, đâu là sự phân cách giữa quyền tự do phát biểu theo Tu Chính Án thứ nhất với sự mạ lỵ cá nhân?

Ghi chú của Da Màu: Câu này Dân Biểu Trần Thái Văn không trả lời.

Dựa theo tinh thần ông đã phát biểu từ đầu bài phỏng vấn: Những câu hỏi ngoài đề, không liên quan đến cuộc triển lãm của tổ chức VAALA, xin cho phép chúng tôi được miễn trả lời” Da Màu tôn trọng quyết định của ông và cảm ơn Dân Biểu Văn cùng Văn Phòng ông đã giúp chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn này.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

6 Bình luận

  • Huy Tử says:

    VAALA GAN CÙNG MÌNH

    Phải chăng, lập trường sắt đá, ý chí kiêu hùng, tấm lòng cương quyết một mất một còn,… có thể gọi là cuồng tín quá đỗi không hả?

    Cờ vàng ba sọc đỏ, có ai dám gọi là “hiệu kỳ” – biểu tượng
    của Tự Do và Dân Chủ – không hả?

    Ở vùng Đông Bắc Hoa kỳ, chúng tôi dè dặt chỉ nói chuyện vui với mấy bạn bè thân thiết: Số là chúng tôi mang vớ giày có lá cờ Mỹ, “Đây là nước Mỹ, người nào cũng có thể mang vớ có lá cờ Mỹ, còn người Việt chúng ta đang dung thân tại Mỹ,
    hỏi có ai dám in lá cờ QG hoặc CS vào vớ giày không hả?”, etc.

    Vậy thì, chúng ta cũng có thể gọi: “VAALA gan cùng mình”!

    Huy Tử, S&FR, Boston MA.

  • ChamPha says:

    Tôi không biết có phải ông Trần Thái Văn thật sự tin vào những lời nói của mình hay nói vậy vì sức ép của “cộng đồng”. Nhận định của ông khá thiên vị và không có sắc thái của nền văn hóa của xứ tự do Hoa Kỳ.

    Ông đặt câu hỏi, “Liệu VAALA có dám đối thoại với CSVN, có dám trưng bầy những hình tượng Việt Nam Cộng Hòa có cờ vàng Ba sọc đỏ tại Saigon hoặc tại Hà Nội?”. Dĩ nhiên họ không dám, trừ phi họ muốn bị giam cầm như Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài. Tôi không dám khẳng định ông Văn muốn nói gì trong câu hỏi này. Có phải ông muốn so sánh cộng đồng Việt hải ngoại với nhà nước Cộng Sản Việt Nam?

    Nếu “nghệ thuật phải phản ảnh tâm tư nguyện vọng chung của xã hội, cộng đồng”, thì đâu còn cái quyền lợi, cái nhìn riêng tư của người dân nữa, đâu còn cái gọi là tự do tư tưởng nữa .

  • Cookies Jar says:

    Trong văn học sử Pháp, những tác phẩm cuả Victor Hugo với những antithèses điêu luyện giữa “giàu nghèo” từng gây sóng gió, lay động tâm can vì đã phản ảnh đúng những phẩn nộ sôi sục của nhân dân Pháp trong một giai đoạn lịch sử giẫy đầy bất công xã hội duới thời Louises XIV; những tác phẩm của Lamartine với những “le temps peut effacer tout ce qui est sur la terre mais le temps ne peut effacer ton image dans mon coeur” hay “mon âme est à Dieu, mes cheveux sont à toi”; những tác phẩm của Alphonse Daudet vói những “Que de choses à dire à entendre…”: nổi tiếng vì đã từng đáp ứng đúng nhu cầu lãng mạng cuả môt thế hệ tiểu tư sản mới hình thành và đang lên sau chế độ quân chủ chuyên chế.

    Tại Việt Nam, tác phẩm “Nửa Bồ Xuơng Khô” Vũ Anh Khanh (tập kết ra Bắc sau vượt biên “tìm tự do cho nghệ thuật” bị CSVN bắn chết cuối thập niên 1950’s) thời 1945-1952 đã khuyến khích biết bao nhiêu sinh viên và học sinh ở Saigon và các tỉnh miền Nam lên chiến khu cũng vì tác phẩm cuả Vũ Anh Khanh đáp ứng đúng “tâm tư nguyện vọng chung của xã hội”, nhất là thanh niên của thời đó.

    Trong các xã hội tây phương, không ai có khả năng hoặc quyền thế biến một cộng đồng hay xã hôi thành một loại “chỉ có MỘT tâm tư, giống như đàn cừu được nhân bản từ cùng một bộ genes?” ngoại trừ một vài tà giáo cuồng tin mà đạo chủ như Jim Jones, người đã đưa đến cái tự tử cuả hàng trăm người Mỹ vô tội tai Nam Mỹ trong thập niên 1980’s.

    Nói về tà giáo thì nay chẳng ai còn nghi ngờ rằng Cộng Sản Viêt nam là một tà giáo. Chính vì tà giáo mà Đảng CSVN đã bắt buộc nhân dân phải đưa lên bàn thờ để thay thế tổ tiên, bắt buộc sư sãi phải đưa lên bục cao thay thế Phật bằng một nhân vật thật nhiều tai tiếng, thật nhiều mặt trái đang dần dần hiển lộ ra ánh sáng như ông Hồ Chí Minh hiện nay …

    Lời phát biểu cuả Dân Biểu Trần Thái Văn về “Nghệ thuật cần phản ảnh tâm tư nguyện vọng chung của xã hội hay cộng đồng” là đúng đắn thật sự chớ chẳng phải nói dởn chơi đâu !…

  • Nguyễn Tâm Bảo says:

    “Tổ chức VAALA và một số nhỏ nghệ sĩ trong cuộc triển lãm đã đi ngược lại tâm tư của cộng đồng Việt.” (Trần Thái Văn)

    Theo ông Trần Thái Văn thì cộng đồng Việt chỉ có MỘT tâm tư, giống như đàn cừu được nhân bản từ cùng một bộ genes? Có khác gì khi ông Tô Huy Rứa nhận xét về những người đối lập trong nước là “đi ngược lại tâm tư của toàn dân Việt”?

    “Tuy nhiên, cuộc triển lãm đã trưng bày những hình ảnh như là một cô gái khoác cờ vàng ba sọc đỏ để quảng cáo cho thuốc trợ sinh lý Viagra…” (Trần Thái Văn)

    Tôi không tin đây là nhận xét của một người có văn hóa về tác phẩm của Brian Doan. Có lẽ ông dân biểu quá tận tụy với “tâm tư” của cộng đồng nên không có thời gian để học cách thưởng lãm nghệ thuật chăng? Thật đáng tiếc.

    “Quyền tự do ngôn luận hay tự do nghệ thuật được luật pháp bảo vệ là quyền tự do sáng tạo được phát triển, phản ảnh tâm tư nguyện vọng chung của xã hội hay cộng đồng…” (Trần Thái Văn)

    Nếu như tất cả các nghệ sĩ chỉ biết dùng sự sáng tạo để “phản ánh tâm tư nguyện vọng chung của xã hội” thì họ sẽ chỉ là những “cán bộ tuyên truyền cấp phường”. Trong một xã hội hay một cộng đồng tự do và đa nguyên, thì nguyện vọng của nhóm người này thì có thể không cùng với nguyện vọng của nhóm người khác. Chỉ trong một xã hội cộng sản thì mọi người mới (bị bắt buộc) phải có những nguyện vọng chung giống hệt nhau. Phải chăng dân biểu Trần Thái Văn là người có tinh thần cộng sản?

  • Tư Nhà Quê says:

    Kính ông dân biểu Văn, tui thì hiểu quyền tự do ngôn luận trong tinh thần “tui có thể bất đồng ý kiến với ông, nhưng tui sẽ bảo vệ cho đến chết cái quyền ông được phát biểu” chớ hổng có trong tinh thần “ai muốn phát biểu gì thì phát biểu.” Thành ra, lỡ có một cha nghệ sĩ nào lạng quạng đập chệch một nhịp tim quần chúng, ý quên, cộng đồng, thì cũng đâu có làm sao? Tui thiệt thấy có gì không ổn khi ông đòi một tổ chức nghệ thuật đập cùng nhịp tim với cộng đồng. Điều này làm tui sợ là sẽ phải coi những tác phẩm giống nhau như hệt quá ông à.

1 Pingbacks »

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)