- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Thay câu trả lời

 

 

 

Không còn thời gian tỉ tê về cái đẹp buồn cũ kỹ
tôi lãng mạng chết đuối hôm qua không ngóng chờ
dòng sông cứ biền biệt trôi
bởi vì mặt trăng hàm ân loài chiến mã
người kỵ sỹ hắt ánh vàng rục chết phương hoa
cứ cho là máu xương đã tròng trành êm ấm
ánh thép vẫn ngời loang khắp bầu trời
hỡi ơi Hoàng
mùa xuân lên đều trái rạ
nước mắt hồng hoa vẫn rỏ xuống nhiều gai
trên cuống mạ chiếc bóng đèn chấp chóa
có nhớ gì đêm khuya hồn lạp chong tôi
chết tôi ôm ấp tôi bừng tỉnh
và khóc
bết chữ nhạt nhòe
sao

Ðến một lúc nào xác thân độc chứa mầm ung
đã lần lượt buông theo
bằng-hữu-tôi-căn-bệnh-héo-mòn
rất nhiều anh em tôi
mấy ai ngăn được hạch đời
từng khối u trí óc lấn tràn tâm phế
chúng tôi đang lịm dần tháng năm rầm rộ
em ơi
mưa không còn bay trong đầu
nắng không còn trên tóc

Ở đó mà ngồi không đếm lá vàng thơ thẩn
lá trên rừng liệm lá vườn hoang
tôi trích dọc ngang thơ và nhạc
như một loài lý lịch điếm đàng
mùa thu đã chết không còn trăng rơi bên thềm
nous ne nous verrons plus sur terre em nhớ cho
bão táp cuồng nộ đã xáo tung hệ phần
phương nam hiền hòa là thế
nắng có ấm hoài mãi đâu
từng ngăn ô đóng lại cửa nhà đã khóa trái
hoàng hôn một chuyến về
ở nơi thu quén.

Dec.05

 

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn

1 Comment (Open | Close)

1 Comment To "Thay câu trả lời"

#1 Comment By namdao On 11/07/2011 @ 5:02 am

Bài thơ hay anh HXSơn ơi
chập chùng linh cảm, thứ niềm đau không than van.
Mừng anh