Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 28, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Đối thoại giữa Sài Gòn và một thành phố xứ sở sương mù…

 


– Thành phố mang tên Bác mấy hôm nay nóng khủng khiếp anh ạ.

– Bao nhiêu độ mà kêu ầm lên thế, cô em?

– Anh đã không tưởng tượng nổi thì đừng có vội chê trách. Ba tám, ba chín độ gì đấy chứ chẳng ít đâu.

– Thế thì tất cả bốc thành hơi hết chứ còn gì nữa?

– Vâng, thành hơi hết…
– Dân Sài Gòn có cách gì để tránh cái nóng khủng khiếp ấy không, Hà Mi?

– Dạ! Có ạ. Có mỗi cách là ban ngày thì ngồi trong nhà, đợi tối đến mới xuống đường thôi.

– Đấy là dân ăn chơi như bọn em. Còn người lao động thật sự thì nóng thế chứ nóng nữa cũng vẫn phải nhào ra đường mà kiếm sống, đúng không?

– Vâng. Anh mà về, từ khoảng sáu giờ tối trở đi, xuống đường sẽ được thấy toàn các cô mặc áo hai dây thôi. Tha hồ mà rửa mắt.

– Trong số đó chắc chắn là có cô Hà Mi chứ?

– Nếu có thì có sao không anh?

– Chẳng sao, anh chỉ hỏi thế thôi.

– Mùa hè, chắc các cô bên ấy ăn mặc cũng thoáng lắm anh nhỉ?

– Anh cũng chẳng để ý nữa.

– Từ mai, anh hứa là phải để ý nhé.

– Em đã bảo thế thì được thôi! Từ mai anh sẽ để ý xem các cô ấy ăn mặc thế nào, thoáng hay là không thoáng.

– Anh hứa là sẽ chụp ảnh các cô ấy rồi gửi về cho em xem đấy nhé…

– Anh sẽ chụp. Nhưng mà sợ các cô ấy nhìn thấy lắm.

– Anh phải có mưu mẹo, khéo khéo vào một chút chứ.

– Rồi. Nhưng nếu không chụp được thì cũng đừng có trách nhé.

– Em không trách đâu. Nhưng mà anh phải cố gắng nhé.

– Anh cũng muốn cố gắng lắm chứ. Bởi kiểu gì thì cũng được một bữa tẩm bổ mắt.

– Hi hi
– Hi hi cái gì vậy, cô này?
– Em biết ngay mà…
– Ngay mà cái gì vậy?
– Biết là đàn ông cáy anh bao giờ cũng gian lắm.
– Thì thỉnh thoảng bọn anh cũng phải chớp thời cơ, tranh thủ nhìn bù cho cái thời ngày xưa của mình chứ…

– Thời bao cấp như bọn anh chắc bị thiếu thốn nhiều thứ lắm.
– Đúng rồi. Vừa thiếu thốn lại vừa bị cấm đoán.
– Em nghe nói thời bọn anh không được mặc cả quần ống loe.
– Đúng rồi, ống loe cũng bị cấm, và ống bó cũng bị cấm.
– Thế còn áo thì sao?
– Áo cũng vậy. Không được mặc áo bó sát lấy người mà cũng không được mặc áo rộng thình thình.

– Còn mầu mè, hoa hòe hoa sói ?
– Mầu mè, hoa hòe hoa sói lại càng không.
– Cả con trai con gái?
– Tất nhiên! Con gái thì lại càng phải ăn mặc đứng đắn. Cô nào bị phát hiện là quần áo, đầu tóc lố lăng thì cũng bị đưa ra chi đoàn cạo cho trắng gáy như thường.

– Chẳng bù cho những thế hệ sau này anh nhỉ. Bây giờ còn có nhiều cô mặc áo mặc sống chẳng có giây có dợ gì cả. Có điều kiện, anh cứ về mà xem…

– Thời bọn anh còn bị cấm cả đọc sách. Tự lực văn đoàn, Tiểu thuyết thứ bảy, Hồn Bướm Mơ Tiên, Giông Tố, Bỉ Vỏ… và đại loại những gì tương tự như vậy… là những thứ không bao giờ đươc nhìn thấy.

– Thế thì chán nhỉ?
– Tất nhiên là chán lắm rồi. Đến nghe nhạc cũng bị cấm. Gì chứ nhạc vàng, nhạc xanh là không bao giờ được nghe.

– Thế thì buồn lắm.
– Tất nhiên rồi. Buồn như chó gặm xương khô.
– Như chó nhai giẻ rách chứ.
– Thì cũng vậy mà thôi. Buồn như chấu cắn. Em đã bị chấu cắn bao giờ chưa?
– Em không biết. Nhưng rõ ràng là so sánh với chúng em thì thế hệ bọn anh thiệt thòi nhiều quá.

– Đúng rồi. So với các cô thì thế hệ bọn anh ngu hơn nhiều.
– Anh cứ nói quá đi như thế.
– Thật đấy. Mà phải nói chính xác là ngu hơn rất nhiều. Anh viết hoa chữ NGU cho em xem một lần nữa đây này: NGU.

– Theo em, nếu có thì cũng chỉ là số ít thôi. Thế hệ nào mà chẳng có người nọ người kia.

– Hoàn toàn không ít đâu cô bé ạ. Nhưng mà nhân đây anh có chuyện này muốn nói với em.

– Anh cứ nói đi. Có gì mà nghiêm trọng thế.
– Nghiêm trọng thật ấy chứ.
– Vậy thì em sẵn sàng nghe đây.
– Có một điều mà nhân đây anh muốn nói với em là: Chính cái bọn ngu hơn rất nhiều ấy lại là bọn đang lãnh đạo bọn em hiện nay đấy. Em biết không?

– Để em nghĩ xem thế nào đã.
– Việc sờ sờ ra đấy, còn phải nghĩ gì nữa…
– Vâng… Vâng… Hình như là anh đúng…
– Anh cũng không muốn tranh luận với em đâu…
– Nhưng hình như lại đúng như vậy thì phải.
-…
– Chán nhỉ?
– Tất nhiên là chán rồi…
– Bao giờ có điều kiện, anh hứa là sẽ về nhé.
– Ừ thì hứa.
– Về mà xem các cô mặc áo hai dây.
– Xem cả cô Hà Mi nũa nhé…
– Anh này…

./.
27 – 5 – 2007

 

 

bài đã đăng của Nguyễn Cảnh Nguyên


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)