Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 09, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Điều rẻ tiền quý giá

 

 

 
– Em đẹp lắm…

Anh nói với nó, một chút tha thiết, một chút chân thành, một chút đùa cợt… Cố tình nói, dẫu chắc chắn biết rằng nó sẽ làm như tỉnh bơ, như không bao giờ để ý:

– Rẻ tiền.

Nó nhún vai rất điệu, cười, hai mắt ánh lên những tia tinh nghịch và vui tươi. Hai đứa đang ngồi uống cà phê, vừa lấy đường cho vào cốc, nó vừa hỏi anh:

– Anh thì mấy thìa nhỉ?

– Một thìa thôi. Nhưng mà em vừa nói sao?

Nó biết là anh lại trêu. Anh thích trêu à. Thích thì nó nhắc lại :

– Rẻ tiền.

– Anh biết mà…

– Biết sao?

– Biết là rẻ… Bởi nếu đắt thì anh đã chẳng có tiền mà mua.

– …

Nó không tìm ngay được câu trả lời và cảm thấy hình như bị thua 1 – 0. Nhưng nó không làm mặt giận như những đứa con gái khác. Giận thì mất vui. Dại gì. Nó thích tiếp tục cuộc chơi với anh cho đến tận cùng bằng cách của mình.

– Em có mái tóc thật đẹp…

Anh đùa tay vào tóc nó và lại khen.

Nó giữ lấy tay anh, cấu mạnh. Nó biết anh thích được nó cấu, kể cả là cấu thật đau :

– Rẻ tiền.

– Anh thích mái tóc em dài và óng ả như thế này…

– Rẻ tiền.

– Cả mầu tóc này của em nữa…

– Rẻ tiền.

– Anh thích ngắm mắt em…

– Rẻ tiền.

– Em có đôi mắt rất đẹp…

– Rẻ tiền.

– Có một chút gì như mắt nai…

– Rẻ tiền.

– Một chút gì như mắt bồ câu…

– Rẻ tiền.

– Một chút gì như mắt sóc…

– Rẻ tiền.

– Một chút gì như mây…

– Rẻ tiền.

– Một chút gì như nước…

– Rẻ tiền.

– Một chút gì như sương…

– Rẻ tiền.

– Một chút gì như khói…

– Rẻ tiền.

– Một chút gì như lửa…

– Rẻ tiền…

– Anh thích sờ vào mũi của em…

– Rẻ tiền.

– Thích sờ vào má của em nữa…

– Rẻ tiền.

– Anh thích sờ vào tai em…

– Rẻ tiền.

– Anh thích lùa tay vào gáy em…

– Rẻ tiền.

– Cái miệng em cười rất xinh…

– Rẻ tiền.

– Cái răng khểnh này này…

– Rẻ tiền.

– Đưa tay đây cho anh cầm nào…

– Rẻ tiền.

– Cả tay kia nữa…

– Rẻ tiền.

– Em có hai bàn tay thật đẹp…

– Rẻ tiền.

– Những ngón tay này này…

– Rẻ tiền.

– Một khi nào đó anh sẽ vẽ bàn tay em…

– Rẻ tiền.

– Anh sẽ làm thơ về những bàn tay em…

– Rẻ tiền.

– Anh sẽ làm thơ về đôi mắt em…

– Rẻ tiền.

– Anh sẽ làm thơ về mái tóc em…

– Rẻ tiền.

– Anh sẽ làm thơ về nụ cười em…

– Rẻ tiền.

– Em đẹp lắm…

– Rẻ tiền.

– Em bảo sao ?

– Anh không thể nói được cái gì bớt rẻ tiền hơn sao ?

– Không bao giờ…

– Rẻ tiền quá…

– Anh sẽ vẽ em…

– Rẻ tiền.

– Anh sẽ vẽ em khỏa thân…

– Rẻ tiền.

– Anh muốn chiêm ngưỡng em…

– Rẻ tiền.

– Anh muốn ca tụng em…

– Rẻ tiền.

– Anh muốn cắn vào tay em…

– Rẻ tiền.

– Anh muốn cắn vào má em…

– Rẻ tiền.

– Anh muốn em cấu chết anh…

– Rẻ tiền.

– Thế…

– Rẻ tiền.

– …

Sáng nay nó gọi điện đến cho anh, chẳng cần nhõng nhẽo, tính nó thế, nhưng bình thản như tất nhiên :

– Mình đi chơi với nhau một chút được không anh ?

Nó biết là anh thừa hiểu « một chút » của nó là như thế nào. Có thể chỉ là một buổi sáng thật. Nhưng cũng có thể là thêm một buổi chiều nữa. Có thể là cả ngày. Và «đi chơi» có nghĩa là đi dạo ở các cửa hàng… Nó cũng biết mặc dù rất bận, nhưng anh vẫn trả lời :

– Được chứ, cô bé…

Tuy ở cách khá xa nhau, nhưng nó có cảm giác như là anh ào đến ngay sau khi nghe lời nó gọi. Và hai người đi. Và cũng như mọi khi. Đi khắp nơi. Đến tất cả những nơi nào mà nó muốn. Cũng như mọi khi, nó biết, mỗi lần gần đến một cửa hàng nào, anh đều thầm cầu nguyện: «Chúa ơi ! Xin đừng đưa chúng con vào đây!» như sau này anh kể lại. Nhưng hình như chẳng lần nào Chúa đáp những lời cầu nguyện rất thành khẩn, chân thành ấy của anh. «Có thể là anh cầu nguyện sai chăng… – Nó bảo, trong khi nheo mắt rất hồn nhiên. – Chúa chỉ nhận những lời cầu nguyện nào đúng với ý Người mà thôi.» Cũng như mọi khi, chẳng lần nào Chúa đáp lời, lúc anh xin Người đừng để nó nhặt hết món đồ này đến món đồ khác. Chúa cứ làm như không biết, để lần nào nó cũng vô tư mua thật nhiều. Và để lần nào, khi ra khỏi cửa hàng anh cũng phải ôm theo một ôm thật nặng…

Chúa chẳng nhận lời cầu nguyện của anh nhưng nó biết là anh cũng chẳng lấy đó làm phiền lòng. Chỉ thấy anh càng vui, càng hớn hở hơn khi nghe nó tinh quái tỏ vẻ vô tư nhận xét :

– Thì ra anh cũng thích những nơi ồn ào nhỉ, phố phường, quán xá, cửa hàng cửa hiệu đấy chứ nhỉ…

Hai người đã quá thân nhau. Và lúc nào nó cũng có thể tin rằng anh rất thật lòng, rất thiết tha khi nói những điều có vẻ như đưa nó lên tận trời xanh như vậy. Để khi anh nói với nó rằng :

– Cô bé… Nếu để được ở bên em thì dù bất cứ lúc nào và đến bất cứ nơi đâu anh cũng thích…

Thì dù có rất vui, nó vẫn có thể nhún vai, trả lời ngay một câu mà chẳng bao giờ sợ anh phật ý rằng :

– Rẻ tiền quá anh ạ.

Cũng như lúc này, khi anh nói với nó :

– Cô bé… Sát gần nữa vào đây. Anh muốn yêu em thêm. Anh muốn hôn em, muốn ôm em thật chặt…

Thì cũng như mọi khi, nó vẫn thản nhiên đáp :

– Rẻ tiền thế không biết.

Nhưng rồi nó vẫn ngoan ngoãn ngả người vào vòng tay anh. Đối với nó, và cả anh nữa, lúc này cái gì càng rẻ tiền thì lại càng quý giá.

./.

Nguyễn Cảnh Nguyên

bài đã đăng của Nguyễn Cảnh Nguyên


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)