Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 03, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện thình lình Email bài này

CON LINH NGƯ VÀ CHIẾC NGHIÊN MỰC NHỎ


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 26.08.2006

 

 

Nguyên tác: LINH NGƯ DỮ TIỂU NGHIỄN ĐÀI

 

Nguyễn Văn Lập

giới thiệu & chuyển ngữ

 

 

 

 

Tác giả:

 

Người tỉnh Triết Giang, tốt nghiệp khoa Trung Quốc văn học ở đại học Hàn Châu, giảng dạy nhiều năm ở Đại học Văn hóa Trung Quốc, Đại học Quốc lập Trung ương.

 

 

 

Tác phẩm chính:

 

Cầm tâm (Lòng đàn), Tam canh hữu mộng thư đương chẩm (Nằm mộng nửa đêm đầu gối sách), Thử xứ hữu tiên đào (Nơi này có đào tiên), Mẫu tâm,Phật tâm (Lòng mẹ, lòng Phật)

 

 

 

 

Chàng bước qua cổng, đi vào phòng khách ngồi xuống. Nữ chủ nhân rót một ly nước cam đặt trước mặt chàng. Chàng cám ơn và thầm nghĩ giá được trà ngon mới pha thì hay biết mấy. Có lẽ nàng đã quên mất rằng chàng vốn thích uống trà nóng. Tay nàng cũng cầm một ly nước, nước đun sôi để nguội.

 

– Sao không uống nước cam đi ?

– Không uống được, bị bệnh đường huyết.

– Trông anh khỏe mạnh thế kia mà.

– Bề ngoài không thấy gì đâu, nhưng vẫn thường hay bị mệt.

 

Nàng khẽ chép miệng. Anh nói tiếp :

 

– Chồng chị thật khỏe mạnh, hôm nọ tôi gặp anh ấy đi họp ở Công ty. Anh ấy tất bật quá, công việc làm ăn ngày càng lên phải không ?

 

Nàng cười nhẹ, không nói gì.

 

– Thời gian qua nhanh quá nhỉ. Chớp mắt mà đã mười mấy năm trôi qua.

 

Trò chuyện rất công thức. Thực ra cũng chẳng có gì để nói. Chàng rất hối hận là đã đến thăm nàng, nhất là đúng vào lúc chồng nàng không có ở nhà.

 

– Anh có mấy cháu rồi ?

– Không có đứa nào, vợ tôi qua đời đã bốn năm nay.

– Ôi. Em chẳng hay biết gì cả.

– Nghe nói gia đình chị về nước định cư. Anh ấy về đây lập nghiệp, thật là quý hóa, cho nên tôi cố đến thăm chị. Cho tôi gửi lời tỏ lòng khâm phục anh ấy.

– Cũng chẳng phải sự nghiệp gì đâu, chủ yếu là vì hai đứa bé. Sống ở nước ngoài, em cố gắng cho chúng nó học Trung văn, mong là dần dà chúng nó sẽ đọc được sách, tiếp xúc với một ít văn hóa của nước mình. Nhưng ở nước ngoài thì chỉ được chăng hay chớ. Em quyết tâm về nước ở một thời gian cho chúng nó có cơ hội sống để thực sự hiểu biết đất nước và con người ở nước mình.

– Chị có suy nghĩ như vậy thật hiếm có… – Chàng định nói thêm nhưng không biết phải nói gì.

– Anh sống một mình chẳng thấy buồn sao ?

– Cũng quen rồi.

 

Chàng uống một ngụm nước cam. Lạnh tê.

 

– Mười mấy năm nay, chẳng biết sao bọn mình lại không thư từ gì cho nhau nhỉ. Em chỉ nghe nói rằng anh vẫn còn dạy học. Có học trò đông đảo chắc anh cũng bớt hiu quạnh phần nào.

 

Cứ nói dông dài những chuyện cạn cợt thế này thật chẳng ra làm sao cả. Chàng hơi thấy chán, vẩn đưa mắt nhìn chiếc bàn dài. Trong cái lọ thủy tinh khá lớn, một con cá vàng màu đỏ nhạt đang nhẹ nhàng bơi. Chiếc đuôi tỏa ra trông rất duyên dáng. Chàng đứng dậy bước đến bên cạnh, bắt đầu chăm chú ngắm nghía.

 

– Sao chỉ có lẻ loi một con thế này ?

– Vâng. Nó rất lạ lùng anh ạ. Đã có mấy lần em mua thêm một con về nuôi chung với nó, nhưng lần nào cũng bị nó cắn chết. Nó cứ bơi lẻ loi một mình như vậy đó.

– Cá vàng mà cũng có con lạ đời như thế ư !

– Em cũng không biết nữa.

 

Nàng cúi mặt. Bên khóe mắt nàng hiện rõ những vết đuôi cá. Đôi má nàng ửng đỏ, màu đỏ nhạt giống như con cá vàng trong chiếc lọ.

 

Chợt “tách” một tiếng, con cá vàng tung người lên đến miệng lọ, xoay một vòng rồi rơi lại vào nước. Chàng giật mình hỏi :

 

– Nó sao vậy ?

– Nó chào khách đấy. Cứ nghe tiếng người nói chuyện là nó nhảy tung lên.

– Khôn vậy sao ?

– Khôn lắm. Anh thử nhé, chạm đầu ngón tay vào thành lọ rồi từ từ di chuyển, nó cũng dí miệng vào thành lọ, đúng vào chỗ ngón tay rồi di chuyển quanh lọ theo ngón tay. Thú vị lắm, anh làm thử xem.

 

Chàng làm theo lời nàng, quả nhiên con cá vàng bơi theo ngón tay xê dịch của chàng.

 

– Con cá khôn thật. Ngày nào chị cũng chơi với nó như thế này sao ?

– Vâng.

– Thảo nào nó chẳng cần đến đôi lứa đồng loại nữa.

 

Nàng cười khúc khích, hoàn toàn giống giọng cười vui vẻ mười mấy năm về trước.

 

– Chị không nuôi mèo sao ?

 

Chàng chợt hỏi.

 

– Nuôi mèo ư ? Nuôi cá vàng thì không thể nuôi mèo được.

À !

 

Chàng nghĩ không biết tại sao nàng lại quên mất rằng chính nàng vốn thích nuôi mèo. Có chồng có con rồi, sở thích của người ta cũng thay đổi ư ?

 

Chàng lơ đãng nhìn quanh căn phòng. Trên tường treo một bức tranh cổ có đề mấy dòng chữ thảo. Cũng mạch thư hương đây, có thể thấy chủ nhân không phải hạng tục nhân. Tia mắt của chàng dừng lại trên tấm hình chụp toàn gia hạnh phúc của nữ chủ nhân. Vợ chồng cười hạnh phúc, một trai một gái cười hạnh phúc. Chàng thật sự mừng cho nàng.

 

– Tôi phải về.

 

Chàng nói.

 

– Về rồi ư, đợi chồng em về rồi mời anh cùng đi ăn cơm với chúng em.

– Không cần phải thế đâu. – Chàng mỉm cười – Tôi đến vội vàng quá, quên không mang chút gì đến tặng anh chị.

– Sao anh… kỳ cục vậy nhỉ !

– Ý chị muốn nói là tôi quá khách sáo phải không ?

– Hồi đó anh chúa không ưa khách sáo cơ mà.

 

Nàng nhắc đến hồi đó. Nhưng có cái thời hồi đó nào đâu nhỉ ? Chàng chợt cảm thấy mình đến đây là quá thừa thải. Nâng ly nước cam lên, chàng uống một hơi cạn sạch rồi nhắc lại.

 

– Tôi về thôi.

 

Chàng cho tay vào túi, mân mê chiếc hộp giấy nhỏ. Đó là cái nghiên mực mini chế tạo khá tinh xảo. Mười mấy năm trước, họ vẫn thường cùng nhau đi dạo qua các tiệm sách ở Trùng Khánh. Trong một lần chờ xe buýt, họ nhìn thấy trong số đồ cũ bày bán trên lề đường có một chiếc nghiên mực nhỏ giả cổ, chạm khắc hình rồng vồ ngọc. Nàng rất thích, nhưng xe buýt vừa đến nơi, trời lại đổ mưa to, cả hai đành phải lên xe. Những lần sau đó, họ không còn nhìn thấy nó nữa.

 

Rồi nàng tốt nghiệp đại học, ra nước ngoài, lấy chồng, hai người từ đó chẳng thư từ qua lại cho nhau nữa. Một ngày nọ, chàng có dịp qua Trùng Khánh, bất ngờ nhìn thấy một chiếc nghiên mực giống in hệt chiếc nghiên mà nàng thích, chàng ngẩn ngơ đứng nhìn thật lâu rồi bỏ tiền mua. Gửi thì chẳng biết nàng ở đâu mà gửi, chàng cất vào ngăn kéo, thỉnh thoảng lại lấy ra mân mê ngắm nghía, mân mê đến nỗi chiếc nghiên lên nước bóng loáng.

 

Hôm nay chàng mang nó theo, định bụng tặng cho nàng nhưng lại cảm thấy làm thế thì quá trẻ con, nên từ nãy giờ vẫn không lấy ra.

 

– Anh không ngồi chơi thêm chút nữa ?

 

Giọng nói của nàng dường như từ xa vọng đến.

 

– Không được đâu, tối nay tôi còn có hẹn với học sinh.

 

Chàng mang lại giầy sắp bước ra cửa thì bỗng nhiên nàng cất tiếng gọi tên chàng.

 

– Đợi em một tí.

 

Chàng ngạc nhiên quay lại. Nàng chạy vào trong tìm một chiếc túi nhựa to, bỏ nguyên chiếc lọ thủy tinh và cả con cá vàng vào rồi cẩn thận đưa cho chàng.

 

– Tặng anh cái này.

– Tặng tôi ?

– Vâng, khi nào rảnh rỗi nhìn nó bơi, dí ngón tay vào thành lọ cho nó bám theo, như vừa rồi ấy. Thú vị lắm !

– Chị cũng rất thích nó cơ mà.

– Em có thích thì mới tặng nó cho anh ! Nó khôn lắm đấy, nuôi cho khôn như thế không dễ đâu ! Tặng anh để anh giải trí đỡ buồn. Anh chỉ có một mình mà.

– Cám ơn, vậy thì tôi xin nhận.

 

Tay chàng lại sờ vào chiếc nghiên mực trong túi. Bây giờ tặng nó cho nàng lại càng không thích hợp, cứ y như trẻ con trao đổi quà cho nhau. Huống hồ nàng có lẽ đã quên mất chuyện chiếc nghiên mực ấy rồi.

 

– Anh phải thường xuyên trò chuyện với nó nhé, tuyệt đối không được vì công việc bận rộn mà bỏ bê nó, nó sẽ cảm thấy cô đơn đấy. – Nàng dặn dò.

 

Chàng cười rồi hỏi nàng :

 

– Tặng nó cho tôi rồi, chị lại mua con khác chứ ?

– Không đâu, em lại sẽ nuôi mèo.

 

Nàng chợt cười khúc khích.

 

Hóa ra nàng vẫn còn thích nuôi mèo. – Chàng tự nhủ.

 

Ra đến cổng, chàng bỗng nhiên rút chiếc hộp giấy dúi vào tay nàng.

 

– Món đồ chơi nho nhỏ này tặng cho chị đấy, nãy giờ quên khuấy đi mất.

 

Không đợi nàng nói gì, chàng vội vàng rảo bước. Đến góc đường, chàng mới quay lại nhìn. Nàng vẫn còn đứng lặng yên trước cổng, trong tay là nghiên mực nhỏ, chiếc hộp giấy đã mở toang.

bài đã đăng của Kỳ Quân


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)