Trích phóng bút CŨNG CẦN CÓ NHAU
NHỮNG KINH NGHIỆM HÃI HÙNG
Khánh Ly và Trịnh Công Sơn ở Quán Văn (1967)
Ở đời, không có kinh nghiệm nào mà không phải trả giá. Nhưng kinh nghiệm mà phải trả bằng ngần tính mạng của mình thì quả là đắt giá. Và hãi hùng: Kinh nghiệm Ngô Vương Toại và viên đạn thù phía bên kia.
Cuối hè, đầu thu 1967, nối tiếp sự thành công rực rỡ từ Quán Văn; Trịnh Công Sơn/Khánh Ly (TCS/KL) tái xuất hiện. Địa điểm lần này là Đại học Văn khoa Saigon (trường mới, ở đường Cường Để). Bằng vào sự thiết trí hệ thống âm thanh cực kỳ to lớn của những người bạn văn nghệ Đan Mạch, Đêm TCS/KL tại Đại học Văn khoa hứa hẹn nhiều pha hấp dẫn và sôi nổi. Sôi nổi là vì đêm sinh hoạt này nhằm hỗ trợ cho mùa tranh cử Ban Đại Diện Sinh Viên Văn Khoa niên học mới. Bạn Ngô Vương Toại nhà ta ứng cử vào chức vụ Phó Chủ Tịch Nội Vụ của một liên danh có nhiều khuôn mặt quen thuộc ở Văn khoa như Phạm Tài Tấn, Phạm Đông Bách, v.v. Toại kiêm luôn phát ngôn viên và người điều khiển chương trình tối hôm đó. Không khí thật là nhộn nhịp người lui kẻ tới, pha lẫn chút gì căng thẳng. Khán thính giả ngồi kín Giảng đường 1 (lớn nhất ở trường mới), đông ken lan cả ra ngoài hành lang chung quanh. Thậm chí tràn cả dưới sân, nhấp nhô đầu người, tiếng nói cười lao xao. Bầu không khí yên lặng trở lại khi các bạn người Đan Mạch đồng ca một bài hát bằng tiếng nước mình. Nghe cũng kỳ thú. Và rồi TCS/KL tiếp nối. Lại say sưa hát, say sưa thưởng ngoạn. Lại những tràng pháo tay nổ ran. Và đêm trường, một lần nữa chứng kiến sự hòa nhập cao đỉnh của tuổi trẻ và triệu con tim mang cùng nhịp điệu.
Sau một chuỗi ca khúc TCS/KL lóng lánh sáng, trước giờ nghỉ giải lao, anh TCS mời Ngô Vương Toại, Hoàng Xuân Giang và tôi lên sân khấu cùng hát bài Đi Tìm Quê Hương. Dù đã xuất hiện trước đám đông nhiều lần, lần này tôi vẫn cảm thấy run en như thường trước một lượng khán thính giả quá đông đảo. Tất cả ánh sáng đều được giảm xuống độ mờ tối đa. Chỉ còn những hình nhân nến, lung linh, chao đảo theo từng lời ca.
Người nô lệ da vàng ngủ quên, ngủ quên trong căn nhà nhỏ, đèn thắp thì mờ
Ngủ quên, quên đã bao năm
Ngủ quên, không thấy quê hương
Bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích nô lệ trói buộc hờn căm….
Người nô lệ bước đi, đi tìm giòng sông
Người nô lệ bước đi, đi về đồi non….
Đi cho thấy quê hương ….
Hát. Nhắm mắt lại. Ngủ quên. Bước đi cơn đau dài du mộng. Thức dậy. Và đêm. Rồi cũng qua đi.
Mở bừng mắt. Quê hương vẫn đấy – người vẫn đây. Mà hồn chìm khuất tận cõi mơ hồ nào. Linh cảm một điều gì không hay sẽ đến? Người nô lệ – những giọt máu tuôn trên da vàng?
Khánh Ly hát. Trịnh Công Sơn hát. Hát mãi. Như những mũi tên lao vút. Cho đến khi đèn bật sáng. Đã hết chưa cuộc bể dâu? Chưa hết đâu. Chỉ là trần gian nửa cuộc về. (Giây phút hãi hùng ấy sẽ đến. Sẽ đến? Sẽ đi về đâu? – “Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời – chợt hãi hùng hoàng hôn trờ tới” – Trầm Tử Thiêng).
Giờ giải lao, xuất hiện một đôi nam nữ ăn bận khá lịch sự từ từ tiến lên diễn đàn. Nam: quần màu sậm, sơ mi trắng, tay thọc túi quần. Nữ: áo dài xanh lá mạ, đeo kính gọng xếch mắt mèo, tay ôm một chiếc cặp lớn, căng phồng. Ngô Vương Toại đang ở trên sân khấu nói qua về công việc bầu bán ban đại diện sinh viên văn khoa sắp tới.
Nam ngỏ ý xin được góp lời. Nữ đứng sát bên kéo khóa mở cặp. Và rồi trờ tới. Trờ tới nguyên văn: “Xin tất cả anh chị em yên chí. Chúng tôi đã bố trí chung quanh cả rồi – Hôm nay, nhân ngày kỷ niện 7 năm thành lập Mặt trận Giải phóng Miền Nam . . .” Cái gì mặt trận!? Nam nói chưa dứt câu, Toại phản ứng lẹ như chớp; nhanh tay giật lại micro: “Ẩu nà, câm mồm! . . . ” Quát: “Đứng im!” Và đoàng doàng, hai phát súng nổ liên tiếp. Tôi hoa mắt thấy thân hình Toại văng bật vào tường dưới bảng đen. Nhiều phát súng nổ liên tiếp sau đó. Nguyễn Văn Tấn tự Tấn Mốc cầm chiếc ghế nhào lên cứu bạn. Và rồi cũng ăn đạn vào chân té qụy xuống bục sau đó.
Một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy trong đời! Những thân người chen lấn. Đẩy xô núp đạn hòa trong tiếng la hét, khóc lóc rợn người. Đôi nam, nữ bình thản bước xuống bục sân khấu, rẽ đám đông. Và đi mất hút.
Thoát được ra ngoài. Run như cầy sấy! Giang đâu rồi? Toại ơi! Chết? Chắc chết! Làm sao chịu thấu hai cú đìa-rếch vào người. Không dám nhìn. Chỉ còn nghe tiếng còi hụ xe cứu thương chở bạn mình đi khuất.
Trật tự tạm vãn hồi. Những kẻ chạy thoát ra ngoài, nhốn nháo nhìn vào bên trong giảng đường. Chao ôi là la liệt giày dép, nón áo, giấy tờ, sách báo. Ngổn ngang gò đống hệt một bãi chiến trường. Những người bạn Đan Mạch thu dọn đồ đạc, tháo gỡ hệ thống âm thanh, mặt mày ngơ ngác như vừa được xem xong một vở bi kịch lớn. Một vở kịch với nhiều diễn viên sống động . . .
Leo lên yên sau xe gắn máy của một bạn nào không nhớ. Đèo nhau về trạm Quán Văn bình yên. Đã thấy Trần Hiếu Lai đứng thở hổn hển. Hóa ra cu cậu chạy bộ từ Văn khoa về nhà. Cái sợ đã làm động cơ thúc đẩy một kẻ bình thường trở thành lực sĩ vô địch điền kinh chạy việt dã!
Khuya tối hôm đó, TCS phải đi lánh nạn nơi khác. Bọn tôi nằm chờ sáng trong nỗi thấp thỏm, lo âu. Cái gì sẽ xảy ra tiếp? Nhưng ngày mai rồi thấy lại mặt trời. Mặt trời mặt trời đã lên – Còn nhìn còn nhìn thấy con người. Xế trưa, tin lành cũng đưa đến: Ngô Vương Toại không việc gì nguy hiểm tới tính mạng. Dù viên đạn quái ác đã xuyên qua năm bảy tầng tạng phủ. Đúng là mạng quá lớn bạn ơi. Bạn còn phải nằm viện điều trị lâu dài.
Để kiểm chứng một khúc rẽ quan trọng. Và để rà soát lại trí nhớ tồi tệ của mình, tôi đã liên lạc với bạn Toại để cả hai cùng quay lại khúc phim thời sự gay cấn hãi hùng ấy.
Khi tôi viết những dòng chữ này, Ngô Vương Toại vừa mới hồi phục sau một cơn tai biến mạch máu não. Bạn ta còn phải tịnh dưỡng, tập tành nhiều để trở lại tình trạng sức khoẻ bình thường như trước. Cầu xin mọi điều an lành đến với bạn mình, người đã gánh chịu muôn ngàn khó khăn mà vẫn luôn luôn yêu đời, yêu người.
Trong một thư riêng, chữ viết của Toại có hơi run rẩy, nhưng trí nhớ vẫn còn tốt. Sau đây là trích đoạn về nguyên nhân đưa đến cái giây phút hãi hùng để đời ấy của nạn nhân trực tiếp:
… “Sau khi bị ba lần stroke cuối năm ngoái, trí nhớ mình rất tồi, cái được cái quên, lẫn lộn và mấy ngón tay phải vẫn còn tê nên viết khó khăn, chữ xấu. Sẽ tập viết lại.
Sơn nhớ không, năm 1967 phe sinh viên thân Cộng tìm cơ hội phát triển hoạt động mạnh trong môi trường đại học để có thể sử dụng các cơ chế đại học mở mặt trận gây xáo trộn trong thành phố sau khi đã thành công trong việc bao vây nông thôn. Mình hợp tác với anh em sinh viên quốc gia tại Đại học Văn khoa, Luật, QGHC, Sư phạm . . . để chận sự bành trướng đó. Cách hay nhất ngăn làn sóng đỏ là giữ các ban chấp hành sinh viên.
Một liên danh gồm các sinh viên quốc gia được thành lập và để tạo cảm tình với sinh viên văn khoa, mình mời TCS và KL hát. Có hai lý do, vào thời kỳ này TCS và KL là hai nghệ sĩ được yêu mến nhất và mình muốn cho thiên hạ thấy rõ Miền Nam tự do nếu có phải can dự trong chiến tranh là vì tự vệ chứ không phải là phía cổ súy chiến tranh và có lý do để không ngại một loại nhạc chống chiến tranh.” ….
Sau khi Toại ngã đạn, Trịnh Công Sơn đã sáng tác ca khúc Nhân Danh Ai, dành riêng cho Ngô Vương Toại. Bài ca lên án những ai dùng bạo lực để cố cướp lấy tính mạng của đồng loại. Mặc dù hồi đó thuộc nằm lòng ca khúc này, đã cùng với Khánh Ly và các bạn Giang, Tuấn, Tự đứng ca trước đầu giường bệnh của Toại đêm Giáng sinh 1967, giờ này tôi cũng chỉ nhớ lõm bõm được một câu: Nhân danh ai anh đến đây bắn vào người – cho máu em cho máu anh tuôn trên da thịt này . . .
Hỏi Toại thì Toại cũng chỉ nhớ ngần này:
Nhân danh ai anh đến đây bắn vào người
Lũ dơi trời đêm nay vùng biết nói
Nhân danh ai? anh đến đây bắn vào người
Trong mắt anh, trong mắt em, hãi hùng đầyXin nhân loại một ngày, nhủ lòng thương mến nhau thôi
Nhân danh ai, anh đến đây bắn vào người….
Trong tim anh, mẹ Việt nằm
Trên nôi chung một màu vàng
Một niềm tin, một giận hờn…
Ca khúc này cũng không thấy ghi trong danh mục sưu tập nhạc Trịnh Công Sơn sau khi anh qua đời. Toại cũng đồng ý với tôi họa chăng chỉ có Khánh Ly may ra nhớ được toàn bài. Cũng rất cần, để ghi lại làm chứng liệu. (Nữ Hoàng Sân Cỏ ở đâu đó ới giùm cho một tiếng!)
Bài Nhân Danh Ai chứng tỏ TCS không hề là người của một phe phái nào. Anh lên án sự xiển dương cho bạo lực dù hành động bắn giết hành hạ đồng loại đến từ bất cứ phía nào.
Toại còn nằm viện dài dài cho đến lúc bình phục hẳn (cũng kéo dài khoảng vài tháng). Hễ rảnh rỗi là bọn tôi đại Cái Bang Mai/Giang (Nhuệ Giang và Hoàng Xuân Giang)/Tuấn/Tự/Sơn/Lai/Tấn . . . vào Bệnh Viện Bình dân thăm viếng ủy lạo bạn ta, dìu chàng đi làm công tác vệ sinh, thay áo quần, đổ bô . . . và hát cho chàng nghe như buổi nào chúng mình vẫn ca hát với nhau. Ôi tình bạn thắm thiết dưòng bao!
Tưởng cũng nên nhắc lại, người điền khuyết chức vụ tranh cử trong liên danh của Ngô Vương Toại không ai xa lạ, chính là Nguyễn Ngọc Ngạn, một tên tuổi văn nghệ quen thuộc về sau tại hải ngoại.
Kể từ khi Ngô Vương Toại bị lãnh kẹo đồng của phía bên kia, tình hình chính trị trong các khuôn viên đại học có mòi căng thẳng, trầm trọng hơn. Chiến tranh nóng, lạnh giữa sinh viên quốc gia và VC nằm vùng đã thò hẵn bộ mặt hung tợn ra bên ngoài: Những vụ bắn giết, thanh toán nhau như cơm bữa đã lần lượt lên khuôn nóng các bản tin thời sự. Những sự việc cụ thể giữa chiến tranh Quốc/Cộng sẽ được thuật lại chi tiết hồi sau.
Viết thêm: Sau khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời (1939-2001), rất nhiều cơ quan truyền thông báo chí trong và ngoài Việt Nam đã loan tin, đăng tải những lời chia buồn bày tỏ lòng thương tiếc vô hạn người viết thơ ca tài hoa đoản mệnh này. Nhiều tuyển tập bài viết tưởng niệm TCS cũng đã được ấn hành. Tình cờ, một người bạn cho tôi mượn cuốn sách gồm nhiều người viết mang tựa đề TRỊNH CÔNG SƠN-Rơi Lệ Ru Người do nhà xuất bản Phụ Nữ thực hiện tại Hà Nội-Việt Nam. Trong tuyển tập này có một bài báo viết dưới tiêu đề: Trịnh Công Sơn – Người Hát Rong Trên Cõi Tạm, tác giả: Nguyễn Hồng Lam (từ trang 102 đến 124) trong đó có đoạn viết về cùng một khung cảnh, sự kiện xảy ra buổi trình diễn đặc biệt của TCS/Khánh Ly cùng thân hữu mà tôi đã lược thuật bên trên, nhưng ngòi viết này đã hoàn toàn được bẻ quặt tới một chỗ bịa đặt hoàn toàn vô căn cứ.
Đọc bài báo, thoạt đầu tôi rất phẫn nộ vì tất cả sự thật đều bị bóp méo. Nhưng sau đó lại cảm thấy buồn cười và thương hại cho lối viết ngụy tạo sự kiện một cách trắng trợn, tuyên truyền rẻ tiền, thậm chí ngô nghê, ấu trĩ của một loại chuyên viên bồi bút nào đó. Xin quý bạn đọc vui lòng duyệt lại trích đoạn của tác giả Nguyễn Hồng Lam dưới đây để có thể so sánh và dưa đến một thẩm định đúng đắn:
. . . . . “Sau Sơn, có rất nhiều người hát nhạc của anh. Các ca sĩ Giao Ánh(?!), Thanh Thúy, Thanh Tuyền . . . đều thích hát nhạc Trịnh nhưng thành công hạn chế. Cuối năm 1967, qua bạn bè giới thiệu, Trịnh Công Sơn đã lên Đà Lạt và tìm được Khánh Ly, một ca sĩ phòng trà của xứ sương mù. Với Khánh Ly, nhạc Trịnh nhanh chóng đạt đến đỉnh cao của sự lay động, làm sôi sục lên một tâm trạng căm hờn chán ghét chiến tranh. Để đối phó với phong trào sinh viên phản chiến và tranh đấu, Nguyễn Cao Kỳ đã tung tay chân vào các giảng đường để chỉ điểm bắt bớ và phá hoại. Tại Đại học Văn khoa, tên Ngô Vương Toại đã được Nguyễn Cao Kỳ chỉ định làm trưởng một nhóm “thanh niên trừ gian”, thực chất là một tập hợp những tên chỉ điểm mặc áo sinh viên. Toại đã tự đứng ra lập một “Quán văn” tại Đại học Văn khoa(?!)(*), chuyên hát nhạc Trịnh để lôi kéo sinh viên, nhưng chỉ biểu diễn các tình khúc khá ủy mị và đầy nỗi đau thân phận Trịnh viết trước khi vào Sài Gòn tham gia tranh đấu. Để tẩy chay, Trịnh đã dứt khoát không một lần bước lên sân khấu của “Quán văn”, dù Toại nhiều lần cố công nài nỉ. Đêm 20-12-1967, Toại lại tổ chức một đêm ca khúc Trịnh Công Sơn tại “Quán Văn”do Khánh Ly hát. Bất đắc dĩ, Trịnh Công Sơn cũng đến dự đêm biễu diễn này (vì Khánh Ly nài nỉ) . Bất ngờ khi Ngô Vương Toại vừa giới thiệu xong, một nữ sinh viên đã tiến lên cướp diễn đàn. Trước micrô chị dõng dạc: “Thưa toàn thể anh chị em sinh viên, hôm nay là 20-12-1967, kỷ niệm 7 năm ngày ra đời của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam . . .” Khán thính giả ồ lên, reo hò đã khiến mặt nạ “trừ gian” của Ngô Vương Toại rơi xuống. Y lộ nguyên hình là một tên Việt gian phản động, xách một chiếc ghế gỗ nhảy lên sân khấu quật xuống đầu chị nữ sinh. Nhưng anh sinh viên áo trắng đứng sau chị đã nhanh hơn đá văng chiếc ghế trên tay Toại. Điên tiết Ngô Vương Toại hụp xuống vén ống quần, định rút súng. Nhưng, hai phát đạn từ khẩu súng mới xuất hiện trong tay anh thanh niên đã găm thẳng vào bụng y, hất Toại ngã lăn ra sàn sân khấu. Sau này, mọi người mới biết, chị sinh viên kia tên là Út Thanh, đã cùng một đội viên khác của Lực lượng vũ trang Thành Đoàn tiến hành phá âm mưu của những tên chỉ điểm. Ngô Vương Toại may mắn thoát chết, nhưng âm mưu lôi kéo sinh viên xa rời tranh đấu của y và quan thầy thì vỡ tan tành.” . . .
Đa tạ,
Hoàng Xuân Sơn
(*) Về sự hình thành của Quán Văn Sài Gòn, nếu quý bạn đọc có nhã hứng theo dõi tiếp, và Da Màu cho phép, tôi sẽ trình bày trong một kỳ tới, trích đoạn phóng bút khác có liên quan đến sự việc này.
.
bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn
- Án tử - 23.09.2023
- Ai bảo - 11.08.2023
- Địa linh - 09.06.2023
- Màu của mùi. Phiên khúc 2 - 13.05.2023
- Những nếp gấp trần tình - 27.03.2023
- Nghệ thuật rách rưới - 16.03.2023
- Liêm sắc - 14.02.2023
- Tết phiên phiến ♦ Đánh đu ♦ Thời sự ♦ Thúc - 25.01.2023
- Ngoài bến bãi - 10.12.2022
- Num bờ oan num bờ tu - 25.11.2022
- Dẹt - 30.09.2022
- Ý nghĩa của tràng hoa - 16.09.2022
- Ấn phẩm ♦ Vô sản - 09.09.2022
- những khoanh thơ mùa hè năm 2010 - 25.08.2022
- Sổ tay văn vật - 23.08.2022
- Bộ hành thi ♦ Ba cây chụm lại - 22.07.2022
- Kế tục - 09.07.2022
- Biển cát - 10.06.2022
- Bấm độn - 03.06.2022
- Tuyến - 19.05.2022
- Mầu áo chàm - 06.05.2022
- tháng tư. không trận và lũ cóc kèn - 29.04.2022
- CHƯA CÓ TỰA ĐỀ | UNNAMED - 26.12.2021
- rảnh rỗi - 09.09.2021
- chép một trang hờ - 01.09.2021
- rơm. và mùa ứng dụng. - 25.08.2021
- Phác Thảo Rời | Không Phải - 27.01.2021
- đương đại - 15.12.2020
- mùa hè lỡ cỡ - 30.07.2020
- Húng Hắng Thơ - 16.04.2020
- Lũng cú - 10.04.2020
- Choáng khúc - 20.03.2020
- Điệu múa ngoài am sắc ♦ Đừng - 06.03.2020
- Tốc lực ♦ Đang diễn ra - 21.02.2020
- người bảo thế - 17.01.2020
- Lạnh ♦ Mấu tình - 03.01.2020
- lý trị - 24.12.2019
- Giây phút ♦ Cao ốc ♦ Ghi chép vụn vặt… - 29.11.2019
- Mai Thảo nhắn ♦ gối lên tượng… ♦ hình dung từ… - 14.10.2019
- Hình thể và thải hồi - 12.09.2019
- c(t)hiến ca - 02.08.2019
- Điềm - 27.05.2019
- Đi | Không Còn - 22.05.2019
- Diana - 17.05.2019
- ly hương ♦ chui vào không đặng chui ra - 25.04.2019
- tràn lan - 18.04.2019
- trào phúng 1 - 04.04.2019
- khí hậu - 28.03.2019
- đầu tư - 14.03.2019
- ‘mountains and rivers on the shoulder’ - 07.03.2019
- làm chi ai bày - 07.02.2019
- trở lại m. từ d. - 08.01.2019
- xứ hanh ♦ nô-en 18 - 27.12.2018
- mầu. của sắc ♦ một người yêu nào đó ♦ di trú - 06.12.2018
- Thơ Quỳnh – thơ Hoàng Xuân Sơn - 28.11.2018
- vặn mình - 02.11.2018
- người. và việc - 05.10.2018
- nhân thân - 21.09.2018
- đọc lại thơ cũ. chụp, chép thời nguyên sinh - 22.08.2018
- mắt ♦ viết lặng một hồi - 03.08.2018
- nhịp đồng văn - 19.07.2018
- diễn ca - 11.07.2018
- đồng lõa của lặng im - 03.07.2018
- cuộn lại - 15.06.2018
- tháng tư, thơ chòm xóm - 30.04.2018
- phù chú mùa xuân - 26.02.2018
- Trích đoạn Cũng Cần Có Nhau – Mậu Thân trong lòng cuộc chiến - 08.02.2018
- hầm hố trên không - 06.02.2018
- Đường dây của nắng - 30.01.2018
- dịch vong - 19.01.2018
- black & white #2 - 09.01.2018
- nô-en ♦ dừng chân - 28.12.2017
- nốt run rẩy - 21.12.2017
- thoát - 24.11.2017
- đơn cử mùa hè - 13.10.2017
- sinh huý - 06.10.2017
- nướng. cùng trây ♦ tế độ - 19.09.2017
- phương trượng - 24.07.2017
- cổ ngoạn - 05.07.2017
- vé một chiều - 06.06.2017
- mặt sữa - 23.05.2017
- thất * vzụ mùa - 13.05.2017
- the afternoon * chiến sự * thúc thủ - 09.05.2017
- giả định về thơ bửa củi - 28.04.2017
- cooking * rù rù dây kéo - 21.04.2017
- ngồi chơi năm tháng âm dương đồng tiền hai mặt - 11.04.2017
- viền cong * xen hành động * ngày dài - 01.02.2017
- don’t * ồm ồm - 14.01.2017
- viền cong * xen hành động - 04.12.2016
- 10 phiên * thai bờ * giong - 30.10.2016
- thông th(đ)ái * xyz - 24.10.2016
- khởi hành * đất nước. [và con người] - 01.10.2016
- buổi sáng * và màu bụi - 15.09.2016
- khảy. với cò bợ - 24.08.2016
- sao nằm dưới biển * mùa hè ở cữ - 19.08.2016
- vài hưởng ứng cùng uy lịch nguyễn hoàng nam - 10.08.2016
- đoạn nhớ anh mậu binh - 05.08.2016
- miền cao * nhìn xuyên * biên sắc - 13.06.2016
- bạch hóa đồng xuân * ảo ảo - 04.06.2016
- âm dương * đòn thoát hiểm - 20.05.2016
14 Comments To "CHẠM MẶT TỬ THẦN"
#1 Comment By Bắc Phong On 09/04/2010 @ 6:29 am
đêm văn nghệ ở đại học Văn Khoa
họ cướp diễn đàn không xong
nên nhân danh khủng bố bạo lực
bắn hai viên đạn hận thù
nhưng đã không cướp được tính mạng
của người sinh viên quốc gia
….
mấy chục năm sau
bằng ngòi bút linh động
vẫn tràn đầy xúc cảm
người chứng viết ra sự thật
để chúng ta hiểu thêm
về tác giả ca khúc da vàng
người đã xúc động sáng tác
những dòng nhạc lương tâm
phản đối bạo lực phi nhân
Cám ơn anh Hoàng Xuân Sơn. BP
#2 Comment By NQT On 09/04/2010 @ 8:24 am
Cái hồi ký của bạn HXS này, giá thêm vào một tí, sau đây, thì cũng thú:
Trong lần gặp lại NVT, tại Tiểu Sài Gòn, anh có kể cho NQT này nghe, là, khi nằm trong bệnh viện, Tướng Râu Kẽm có tới thăm, để nghị phát cho anh một cái mề đay Anh Dủng gì gì đó, anh lắc đầu, không nhận.
#3 Comment By Nguyễn Đức Tùng On 09/04/2010 @ 8:44 am
“Về sự hình thành của Quán Văn Sài Gòn, nếu quý bạn đọc có nhã hứng theo dõi tiếp, và Da Màu cho phép, tôi sẽ trình bày trong một kỳ tới, trích đoạn phóng bút khác có liên quan đến sự việc này.”
Bài hay lắm. Tôi rất quan tâm đến trường hợp TCS. Xin cho đọc tiếp.
NĐT.
#4 Comment By Trinh – Trung Lap On 09/04/2010 @ 11:01 am
Thưa Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn
Trung Lập rất vui sướng khi được đọc đoạn trích phóng bút Cũng cần có nhau của Anh trên đây. Lần trước, nhân đọc Như chuyện thần tiên của Anh, Lập đã được anh hướng dẫn vào link http://www.gio-o/.com để đọc thêm về những bài viết của Anh nhưng cho tới giờ Lập vẫn không thể vào được trang này. Lập không hiểu lý do tại sao. Mặc dầu đã dùng nhiều cách kể cả thử bằng cách vượt tường lửa chăng ! Nhưng vẫn không vào được.
Nay, được đọc trích đoạn này của Anh, thú thật, Lập cũng rất ngạc nhiên vì những thông tin Anh đã cho độc giả biết, cũng như khi so sánh lại với những tài liệu khác như cuốn Rơi lệ ru người mà Anh có đề cập. Thật là ……… ngỡ ngàng nhưng vô cùng thú vị.
Kính mong Anh cũng như BBT Damau cho độc giả có thêm cơ hội được đọc nhiều bài viết khác của Anh để có thể hiểu thêm về một con người mà bản thân Lập cũng như tin chắc nhiều bạn trẻ rất yêu mến : Trịnh Công Sơn.
Kính Anh !
TTL
#5 Comment By Đỗ Đình Bốn On 09/04/2010 @ 6:26 pm
Bài viết này quá nhiều cảm tính và phóng đại không cần thiết.
– “Và đêm trường, một lần nữa chứng kiến sự hòa nhập cao đỉnh của tuổi trẻ và triệu con tim mang cùng nhịp điệu.
Làm sao vài trăm người trong một hội trường ở đh Văn khoa đêm đó có thể chứng kiến “triệu con tim”?
– “Bài Nhân Danh Ai chứng tỏ TCS không hề là người của một phe phái nào.”
Thế còn bài Bài ca đường tàu thống nhất mà TCS đã viết năm 75 với những lời: “Đã hết những ngày tối tăm, bóng dáng sao vàng lồng lộng…”?
TCS là người thuộc mọi phe phái. Phe nào mạnh thì chạy theo. Viết Cho một người nằm xuống cho Lưu Kim Cương cũng được, mà viết Em ở nông trường em ra biên giới để làm vừa lòng Võ Văn Kiệt thì cũng xong.
#6 Comment By Thuong Duc On 09/04/2010 @ 6:47 pm
Chào anh T – Trung Lập,
Không biết anh đang ở đâu? Việt Nam? Theo tôi, ở VN họ không chận Gió-o của Lê thị Huệ!
Có thể anh “đánh nhầm” cụm URL (theo như phần ý kiến):
http://www.gio-o.com/
hoặc giản đơn:
http://gio-o.com
Thân mến,
Nvh.
#7 Comment By Lê Đình Nhất-Lang On 09/04/2010 @ 10:02 pm
Trong trích đoạn của tác giả Nguyễn Hồng Lam có đoạn này khó tưởng tượng:
Điên tiết Ngô Vương Toại hụp xuống vén ống quần, định rút súng. Nhưng, hai phát đạn từ khẩu súng mới xuất hiện trong tay anh thanh niên đã găm thẳng vào bụng y, hất Toại ngã lăn ra sàn sân khấu.
Làm sao bắn thẳng vào bụng một người đang hụp xuống?
#8 Comment By Trinh – Trung Lap On 10/04/2010 @ 12:28 am
Chân thành cám ơn Thuong Duc !
Oh, thật kỳ lạ. Vừa mới nhận được chỉ dẫn của Anh, tôi liền thử click chuột ngay vào cả 2 URL trên comment của Anh thì cái nào cũng được.
http://www.gio-o.com và http://gio-o.com
Tôi đang ở Việt nam và ngay cả blog của tôi cũng vậy Anh à. Không hiểu sao tôi thường xuyên không vào trực tiếp được. Thường tôi phải dùng cách vượt firewall để vào chính blog của tôi Anh à.
Cám ơn Anh rất nhiều đã giúp đỡ !
#9 Comment By Thường Đức On 10/04/2010 @ 9:50 am
Thân chào anh Trinh –Trung Lap,
Rất vui biết anh đã mở được web gio-o. Anh đang ở nơi quê nhà thì phải “chấp nhận” hoàn cảnh bị “firewalled” thôi. Và, theo kỹ thuật thông dụng để “vượt tường lửa” là phải dùng một mạng lưới có khả năng “bao phủ” đường URL thật, đường URL thật mà anh sẽ truy cập trở nên vô hình (invisible); do đó, các hệ thống “tường lửa” của bất cứ một chế độ độc tài nào trên thế giới sẽ không “moi móc” (detect/ trace) được. (Sở dĩ tôi ‘chêm’ vào vài ngoại ngữ, vì nó là danh từ kỹ thuật chứ không phải do tôi ‘sáng tạo’.
Tôi nghĩ, cái blog cá nhân của anh không bị “tường lửa” VN cố ý chận đâu (tuy vậy, cũng có thể “bị”, vì tôi chưa biết nội dung blog đó ra sao để mà đoán mò cả!.) Trong kỹ thuật internet căn bản mà tôi thủ đắc được, khi hệ thống “tường lửa” chận bất cứ một website nào là nó phải chận luôn một “internet-protocol packets” (phải, một “packet”/ trọn gói gồm một số lượng lớn đường URL/Uniform Resource Locator (trong đó, xui xẽo có đường link của blog của anh); nhiều packets thì họ gọi là “datagrams.)
Theo tôi biết, phần chính máy móc dùng vào “tường lửa”, VN mua của hãng CISCO – Mỹ (xếp sòng về kỹ thuật Internet của thế giới). Vậy nên, “gậy ông đập lưng ông; vỏ quýt dày móng tay nhọn” mà!
Vừa rồi, tôi có nghe một ông phóng viên RFA nào đó phỏng vấn một ông cán bộ Giám đốc Công nghệ Thông tin nào đó…ở Hà Nội về hành vi “Hackers VN” tấn công và đột nhập vào các ‘mạng lưới dân chủ’ – Tôi nhận xét: kiểu trả lời của ông cán bộ ấy rất “cà chớn, ấm ớ”, nó tự tố cáo cái “lương tri và khả năng thật” của “họ” – “họ” nói chung.
Phần lớn, những người “chống Tàu” ở hải ngoại họ không chịu tìm hiểu vì sao, do đâu những sinh viên Tàu (Taiwan, Hongkong, TH lục địa, hoặc người Mỹ gốc Tàu) họ rất giỏi –và giỏi thật. Theo nhận xét chủ quan của tôi, một giáo sư kỹ thuật người Mỹ giỏi, họ có thể làm cho một nhóm, tập thể, cá nhân chủng tộc nào đó…theo học ở Mỹ rồi sẽ có một mảnh bằng, nhưng khả năng thật sẽ là “những Tôn Hành Giả thời đại” cả. Song, với sinh viên Tàu họ không làm được điều đó đâu.
Thưa quý vị, anh Trinh –TL…, tôi xin cáo lỗi trước với các lời lẽ, ý kiến dài dòng trên đây của tôi. Chẳng qua vì cảm khái với bài viết của ông Hoàng Xuân Sơn mà ra đó thôi.
Trân trọng,
nvh.
#10 Comment By hoàng-xuân sơn On 11/04/2010 @ 11:19 am
Xin chân thành cảm tạ quý anh(chị) đã có những góp ý cho bài viết Chạm Mặt Tử Thần:
*Bắc Phong: Một khúc minh thi làm sáng tỏ thêm sự kiện.
*NQT: Có phải là cố nhân Sơ Dạ Hương ngày nào? Đúng! Trong lúc nằm viện, NVToại được chính quyền lúc bấy giờ tuyên dương công trạng bằng một Anh Dũng Bội Tinh gì gì đó. Bạn ta đã khước từ vì nhận chân rằng những chiến sĩ chiến đấu ngoài mặt trận xứng đáng được tuyên dương hơn.
*Nguyễn Đức Tùng: Tôi sẽ tiếp tục gửi Da Màu những trích bút khác. Cám ơn anh!
*Trịnh Trung Lập: Có được một bạn đọc như anh thiệt là khoái! Tôi đọc hầu hết những góp ý của TTLập trên Da Màu, nhận thấy anh lúc nào cũng chân thành và đứng đắn. Duy chỉ có tôi hay cà rỡn, thích bông đùa (vui thôi), lắm lúc làm bằng hữu phẫn nộ. Lỗi tại tôi mọi đàng. Mừng anh đã vào được Gió-O qua sự chỉ dẫn của anh Thường Đức.
*Đỗ Đình Bốn: Đúng là có cường điệu! Tôi sẽ xin sửa chữa lại. Cám ơn anh. Tuy nhiên, lúc bắt đầu loạt bài viết này, tôi đã ngỏ ý xin ghi lại dưới dạng Phóng Bút (thay vì Hồi Ký), vì thế có thể thiên về cảm tính chăng?
Ca khúc Hát Cho Một Người Vừa Nằm Xuống của TCS theo tôi chỉ ghi lại thuần nỗi xúc động về cái chết của Một Người Bạn cho dù người bạn ấy có làm bất cứ chức vụ gì to lớn trong chính quyền hay quân đội. Có thể ca khúc Huyền Sử Ca Một Người Mang Tên Quốc của Phạm Duy có tính tuyên truyền rõ rệt hơn(?)
Tôi không rành vì không “mặn” lắm nhạc TCS sau 75. Nếu Bài Ca Đường Tàu Thống Nhất có lời lẽ như thế thì đúng sáng tác theo đơn đặt hàng! Riêng bài Em Ở Nông Trường Em Ra Biên Giới dường như tác giả muốn biểu lộ mối thương cảm trước cuộc thảm sát của một số anh chị em Thanh Niên Xung Phong ở biên giới Việt/Miên, cũng có thể chuyên chở ít nhiều một giá trị nhân bản nào đó?
Khi viết TCS không thuộc về một phe phái nào, tôi muốn nhấn mạnh anh không “đứng riêng”, “đứng hẳn” về một phía. Nói xuôi, hay nói ngược lại: TCS là người của mọi phe phái nghe cũng thuận tai vậy!
*Lê Đình Nhất Lang: Anh thanh niên này chắc hẳn phải có ngón đòn sát thủ “ngoạ long sàng” lăn kềnh ra sân khấu mới chĩa vũ khí vào bụng đối phương được (y hệt phim cao bồi hoặc kiếm hiệp)!
*Thường Đức: Cảm ơn anh thật nhiều đã chỉ dẫn tận tình và cặn kẽ cho anh Trịnh Trung Lập. Và cả chúng ta nữa chắc hẳn có được bài học bổ ích.
Kính,
HXS
#11 Comment By Ngô Nguyên Dũng On 13/04/2010 @ 6:36 am
Xin lỗi Anh Hoàng Xuân Sơn, xin Anh cho tôi mượn một chút đất để hỏi thăm Anh bạn Trinh – Trung Lap chuyện này:
Anh Lap ơi, tôi muốn vào blog cá nhân của Anh thì tôi phải làm cách nào đây?
Ngoài ra cũng cám ơn Anh Hoàng Xuân Sơn đã cho đọc một ký sự sống động.
Chờ đọc các bài kế tiếp của Anh.
Thân quí và chúc lành.
Ngô Nguyên Dũng.
#12 Comment By Trinh – Trung Lap On 13/04/2010 @ 10:30 am
Kính mong BBT Damau cho phép Lập trả lời câu hỏi của Anh Ngô Nguyên Dũng ! Xin cám ơn !
Lập chân thành cám ơn Anh Ngô Nguyên Dũng đã quan tâm đến chuyện Blog của Trung Lập. Như Anh, chắc đã có đọc trong lời giải thích của Anh Thường Đức gửi cho Lập về cái trường hợp blog của Lập “bị vạ lây” do ở trong vùng phủ sóng của …… firewall đó, hi…hi…. Lập kể lại Anh Dũng nghe cho vui vậy đó và cũng là vì hơi … “e thẹn” chút xíu khi nói về cái “nhật ký” của mình đó mà, hi ..hi…
Dạ, thấy Anh Dũng văn phong rất gần gủi và thân thiện nên Lập đùa chút thôi. Thưa Anh, Lập cũng tập tành viết lách chút đỉnh nên dùng blog như 1 phương tiện để tạm lưu giữ và có thể truy cập viết gì đó khi đang ngẫu hứng ở bất cứ nơi đâu miễn có ….. mạng, hi..hi… Lập rất mừng vì Anh đã hỏi thăm và nhất là khi Lập đang có dự định tầm sư học đạo, nghĩa là nhờ nhà văn nào đó sửa chữa cho Lập những bài viết để nói lên suy nghĩ của mình trước …. công chúng. Nếu Anh có thời gian xin Anh cho Lập 1 email để Lập có thể nhờ Anh, không biết Anh có sẵn lòng không ! (Dạ, địa chỉ email của Lập là [email protected])
Lập mong nhận được hồi âm của Anh trên email
Chân thành cám ơn Anh Dũng và BBT Damau !
#13 Comment By hoàng-xuân sơn On 13/04/2010 @ 11:33 am
Không có chi anh Ngô Nguyên Dũng ! Đất của Da Màu mà. Cám ơn anh đã đọc. Dễ chừng tròm trèm 30 năm chưa một lần gặp lại anh kể từ đại hội văn bút gì đó ở MTL. Tuy nhiên vẫn theo bước chân NND từ văn đến thơ v.v. và vui mừng thấy nguồn sáng tác vẫn luân lưu chảy .
Thân mến,
HXS
#14 Comment By Hòa Bình On 14/04/2010 @ 8:07 am
Anh Đỗ Đình Bốn, Qua tất cả những gì tôi đã được nghe và đọc về, và nhất là qua những sáng tác của Trịnh Công Sơn, tôi chỉ thấy Ông là một người đa tình, đa cảm và là một người nhân bản. TCS biết đau về cái chết của người Việt bên phía Quốc Gia, và mức độ đau xót ấy cũng đầy và nhiều khi máu Việt Nam bên phe cộng sản chảy. Như vậy, Trịnh Công Sơn là một người rất may mắn, vì Ông biết thương yêu.
Anh Hoàng Xuân Sơn. Thăm Anh. Cảm Ơn Anh Sơn đã viết bài này.
Hòa Bình