Trang chính » Hội Họa, Nghệ Thuật Email bài này

Nằm Mơ Phỏng Vấn – họa sĩ David Hockney

0 bình luận ♦ 6.03.2010

 

 

 

Lời Tác Giả: Những bài phỏng vấn tưởng tượng với các nghệ sĩ khắp nơi trên thế giới, còn sống hay đã chết. Những huyền thoại, cùng với những nghi vấn, được suy diễn đầy cảm tính, không lý luận. Trong buổi phỏng vấn, những sự việc, lời nói đến từ sự thu thập cùng với trí tưởng tượng của tác giả, và được đưa vào giấc mơ để xác định tính không có thực. Giấc mơ, nơi lý trí không dự phần kiểm soát, đã được sử dụng một cách ý thức, và đó là sự mâu thuẫn giữa những trái nghịch, nhưng không tách rời nhau, như nét khôi hài quyện lẫn tính nghiêm trọng, hồn nhiên với độc ác, vô tư với toan tính…

Sự thật không thể căn cứ vào sự tưởng tượng, nhưng trí tưởng tượng đôi khi cũng có thể giải đáp được phần nào các nghi vấn.

 

 

david-hockney1 David Hockney

 

Zzz: Chào họa sĩ David Hockney, ông lúc này ra sao?
DH: Có quẹt lửa không? Làm ơn cho tôi đốt điếu thuốc.

Zzz: Vâng, đây … ông vẫn làm việc bình thường chứ?
DH: Tranh Thủy Mạc Á đông của các bạn rất đặc biệt, nhờ nó mà tôi lại có chuyện để viết và nói. Tôi không viết và nói, chắc hội hoạ của tôi không được vị thế như ngày hôm nay.

Zzz: Trường hợp ông cũng rất đặc biệt, nhờ có lời giải thích, người ta hiểu nghệ thuật của ông đến từ sự ý thức, suy nghiệm và thông minh, chứ không phải chỉ là kỹ năng thực hành. Hiện nay, ông đang làm gì, đang tìm kiếm gì trong lãnh vực nghệ thuật?
DH: Tranh Thủy Mạc dùng màu nước, tôi thấy tiện gọn hơn các màu Âu Mỹ, như sơn dầu và acrylic, do đó có thời kỳ tôi vẽ nhiều qua thể loại màu nước, nhanh hơn nhiều.

Zzz: Ừ … ông đang nói về màu nước, tôi thấy cũng được, nhưng ông vẽ theo dạng phát thảo, cứ cho là tác phẩm đi, nhưng nhìn không đã mắt. Hiện giờ ông đang vẽ những gì?
DH: Thời gian tôi làm cắt dán hình chụp photo-collages cũng công phu lắm, nhưng tôi thấy có hạn chế, bởi tôi chỉ dựa vào vật liệu có sẵn là những tấm hình. Phải chi tôi kết hợp với vẽ tay, hoặc thêm vào các vật liệu khác, thì chắc sẽ sáng tác nhiều hơn. Nhưng nghĩ lại, tôi cũng đúng, làm chi ba cái vụ chất liệu tổng hợp này làm gì, giờ thì tràn lan khắp nơi, một kiểu cách thời thượng. À, cho tôi mượn lại bật lửa.

Zzz: Vâng, đây … Hiện giờ ông đang vẽ những gì?
DH: Kiểu vẽ phối cảnh ngược là do tôi chế ra, dựa vào 1 bài viết giảng nghĩa về cách vẽ theo luật viễn cận, trong bài viết có 1 hình vẽ sai luật viễn cận làm minh họa, như vật gần thấy nhỏ – còn xa thấy lớn. Sẵn trớn tôi áp dụng cách vẽ sai này làm thành cách vẽ phối cảnh ngược. Tôi phải dùng lý luận để thuyết phục mọi người, để hoán chuyển cái sai này trở thành cái đúng. Tôi là họa sĩ tôi có quyền bịa, miễn làm sao những điều phi lý này trở nên chấp nhận được. Nói cho hay, trở thành yếu tố quan trọng trong chiều hướng nghệ thuật đương đại ngày nay, bởi thế mới có chỗ cho kiểu làm nghệ thuật thiên về ý niệm.

 

 

 

 

Zzz: Vâng, tôi có nhìn những tác phẩm vẽ theo lối phối cảnh ngược của ông, có rất nhiều chuyển động, rất lạ và hấp dẫn. Nhưng lúc này ông đang vẽ những gì?
DH: Chính tôi qua tận các nước Âu châu, tìm kiếm các tranh thời Phục Hưng ở các viện bảo tàng. Sau khi xem xét và kiểm chứng, tôi quả quyết các tay họa sĩ danh tiếng này, cũng dùng 1 loại kính phản chiếu hình ảnh từ con người và sự vật, để sao chép vẽ lại. Cái dụng cụ quang học này như là máy chụp hình, thời đó chưa phát minh ra hóa chất, nên chưa in hình ra được, nhưng các họa sĩ có thể canh kê đường nét chi tiết của hiện vật và con người, qua sự phản chiếu của lăng kính lên mặt giấy, vải. Khi tôi đưa ra các chứng cớ, thì các vị hàn lâm làm ngơ và muốn dìm vào quên lãng, chẳng ai muốn hạ bệ thần tượng của mình cả. Có nhiều yếu tố củng cố lý thuyết của tôi, như tại sao có nhiều người thuận tay trái trong tranh, các tỷ lệ có những đường cong là lạ,….

Zzz: Khi ông khám phá ra điều này, tôi cũng thật sự ngạc nhiên, nhưng ông cho tôi lập lại câu hỏi: hiện giờ ông đang vẽ cái gì? Hoặc đang thực hiện 1 dự án gì?
DH: Chụp hình, làm phim, trình diễn, sắp đặt,… vẫn chưa thể làm nhiệm vụ về nghệ thuật tốt hơn hội hoạ, nghệ thuật cần sự sâu lắng, cần thời gian nghiền ngẫm, một bức họa tuy không chuyển động, nhưng bao gồm những thời gian diễn tiến, đó là quá trình được tinh kết qua chất liệu thành yếu tố tâm linh….

Zzz: Xin lỗi ông, hình như tôi vẫn chưa có câu trả lời, về câu hỏi hiện nay ông đang làm gì trong lãnh vực nghệ thuật?
DH: Xin lỗi, ông nói lớn hơn một chút, tôi bị lãng tai…

… Chíp Chíp (tiếng chim kêu ngoài vườn) …
… Rào Rào (tiếng sóng vỗ ngoài biển) … Ánh sáng mặt trời, một ngày mới.

2/3/2010
Zzz Li Bì

bài đã đăng của Zzz Li Bì


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)