Trang chính » Hội Họa, Nghệ Thuật Email bài này

Nằm Mơ Phỏng Vấn – họa sĩ Jackson Pollock

0 bình luận ♦ 13.02.2010

 

 

 

Lời Tác Giả: Những bài phỏng vấn tưởng tượng với các nghệ sĩ khắp nơi trên thế giới, còn sống hay đã chết. Những huyền thoại, cùng với những nghi vấn, được suy diễn đầy cảm tính, không lý luận. Trong buổi phỏng vấn, những sự việc, lời nói đến từ sự thu thập cùng với trí tưởng tượng của tác giả, và được đưa vào giấc mơ để xác định tính không có thực. Giấc mơ, nơi lý trí không dự phần kiểm soát, đã được sử dụng một cách ý thức, và đó là sự mâu thuẫn giữa những trái nghịch, nhưng lại không tách rời nhau, như nét khôi hài quyện lẫn tính nghiêm trọng, hồn nhiên với độc ác, vô tư với toan tính…

Sự thật không thể căn cứ vào sự tưởng tượng, nhưng trí tưởng tượng đôi khi cũng có thể giải đáp được phần nào các nghi vấn.

 

JacksonPollock

Jackson Pollock

 

 

Zzz: Jack! Jack! Ông đi đâu đó?
JP: Ghé tiệm tạp hóa đầu đường.

Zzz: Ủa ? Với 1 bức tranh vẽ, định bán hay tặng ai vậy?
JP: Không, tôi tính đem tác phẩm nầy thế tiền tôi mua thiếu những két bia (beer cases).

Zzz: Vợ ông, Lee Krasner có biết chuyện này không?
JP: Không, tôi uống bia rượu quá tiêu chuẩn ngân quỹ gia đình, nên đành lén lút. Ê, ông đừng cho bả biết, bà là người vợ tốt, nhưng chẳng hiền tí nào.

Zzz: A, ông bà đã dọn ra khỏi thành phố, tại sao chọn nơi hẻo lánh này?
JP: Lee Krasner thu xếp mọi chuyện, để tôi có thể chú tâm vào hội hoạ, bớt bạn bè, bớt say sưa bí tỉ thâu đêm suốt sáng ở các quán rượu trong thành phố. Ở đây, tôi có nhiều thời gian để vẽ.

Zzz: Ông đang chuẩn bị cho triển lãm cá nhân tại phòng tranh Art of This Century gallery phải không?
JP: Ừ, bà chủ phòng tranh Peggy Guggenheim thích tranh tôi, bà cũng mê tôi.

Zzz: Ông rất may mắn.
JP: Tôi không biết, nhưng Lee Krasner thì tin tưởng vào tương lai rực rỡ của tôi. Nước Mỹ đang cần 1 họa sĩ như tôi, 1 tên cowboy sanh tại Wyoming, trải qua thời niên thiếu ở Arizona và California, rồi dọn về ở New York, 1 người Mỹ chính cống để làm hãnh diện hội hoạ đất nước Hoa Kỳ. Thành phố New York đã trở thành trung tâm nghệ thuật thế giới, bởi vì sau Đệ Nhị Thế Chiến, các nước Âu Châu bị suy thoái, các nghệ sĩ gốc Âu châu chạy sang Mỹ, làm nổi bật nền nghệ thuật xứ sở này, nhưng xét cho cùng, thì toàn là các nghệ sĩ gốc gác từ Âu châu, chứ Mỹ đâu có sản xuất được nhân tài. Bởi thế, tôi là 1 nghệ sĩ mà đất nước này đang cần đánh bóng, để chứng minh Mỹ cũng có những nhân tài thực sự.

 

 

Zzz: Nguyên nhân nào đưa đến cách vẽ mới của ông, ông để sơn chảy nhiễu lên mặt vải thay vì dùng cọ sơn lên?
JP: Cũng tình cờ thôi, trước tiên vật liệu sơn dầu dùng cho hội hoạ quá đắt, tôi mua loại sơn dùng cho gia dụng hoặc kỹ nghệ, mua từng lon tròn lớn 1 gallon (3,78 lít), sơn dạng lỏng, trơn tru, sơn rất sướng tay. Có 1 bữa, đang vẽ, tự nhiên bí, không biết làm gì thêm, cái cọ tôi cầm nhúng sơn ướt chưa được vẽ, nhiễu thành giòng xuống mặt sàn, tôi chuyển động cổ tay, thì giòng sơn chạy thành những đường vẽ rất đẹp, từ đó tôi bắt đầu vẽ kiểu này.

Zzz: Hội hoạ của ông mang tính may rủi?
JP: Đâu có, tôi phải luôn quan sát và ý thức những giòng chảy nầy chứ. Làm hội hoạ chứ đâu phải là mua vé số chờ trúng lô độc đắc.

Zzz: Cách vẽ này đã tạo nên 1 tên gọi khác của ông: “Jack, kẻ nhiễu nhải” (Jack, the dripper).
JP: Không biết cái từ nầy ám chỉ cách vẽ của tôi? hay chính tôi có tật xấu nhiễu nhải. Như có lần ả Peggy tổ chức họp mặt cuối năm với các quan khách giàu có tại nhà riêng, tôi được mời trong vị thế đặc biệt: tác giả 1 tác phẩm đồ sộ trang hoàng căn nhà bà Peggy. Bữa đó tôi say quá, tè luôn vô lò sưởi trong phòng khách đang có đông đủ mọi người, vãi nước tiểu khắp nơi. Còn nữa, tôi biết ả Peggy mê tôi, nên 1 buổi chiều, tôi ghé sang căn hộ của ả, đè xuống làm luôn, quên cả cởi quần áo, vung vãi tùm lum. Ngoài ra tôi thường hay say rượu, rồi cãi lộn-la hét-khóc lóc, nước mắt-nước mũi-nước dãi lem nhem ròng ròng. Cái tên “Jack, kẻ nhiễu nhải”, không biết có phải từ đó mà ra không?

Zzz: Kiểu vẽ của ông cứ vung vãi tứ tung, khi nào ông biết là tác phẩm hoàn tất mà ngừng nhiễu nhải?
JP: Cũng như làm tình thôi ! Khi nào ông biết chuyện đó xong rồi, để không làm tiếp?

… Chíp Chíp (tiếng chim kêu ngoài vườn) …
… Rào Rào (tiếng sóng vỗ ngoài biển) … Ánh sáng mặt trời, một ngày mới.
 

2/10th/2010
Zzz Li Bì

bài đã đăng của Zzz Li Bì


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)