tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Một người đàn ông Syria tham dự lớp hướng dẫn dành cho người tỵ nạn. Cô giáo trẻ đến từ một châu lục khác, không phải Châu âu. Cô ấy mặc leggings nhưng áo không đủ dài để phủ kín mông
nhốt tất cả oxygen vào trong cái lồng bằng vải
cho đến khi irma đến hôn hít các thành phố florida
hôn hít toàn thân thể florida bằng sự bạo liệt
những cơn bão làm tê liệt tôi
Bật lên trong trái tim khô, vỡ
Những chùm mây dại, cũ, một thời
Rớt nhanh một tiếng chim. Chiều muộn.
Mái nhà một vạt nắng thu phơi.
Có người bỏ đi một thời gian, gặp trở ngại hay thất vọng gì đó, khi được chính quyền trong nước khuyến khích, bèn trở về sinh sống. Có người chỉ về vui chơi, rồi lại ra nước ngoài sống cho thoải mái hơn về cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần. Có người nhất định không về khi chế độ tàn bạo ấy còn tồn tại. Có người về một lần thôi, rồi đi.
Một nhúm người làm việc trong cùng một cao ốc nhận ra là người khác cũng khá vui nhộn, nhưng không mấy sâu sắc.
Một cặp, hai nhạc sĩ nhạc rock thiên tài, giao tiếp một cách hiệu quả chỉ qua những màn độc tấu guitar. Mọi thứ khác – tin nhắn, điện thư, chuyện trò, đều thất bại. Về tình dục, nàng dửng dưng với hắn. Tụi mình nên gọi nó là “Shred.”
Căn hộ nằm ở tầng thứ 15 của cao ốc Kim Tơ hay Sea View 26 tầng đứng sừng sững giữa vùng Phước Tĩnh thuộc Long Hải. Ba hệ thống thang máy hiện đại chạy lên chạy xuống liên tục, chứng tỏ hầu hết các căn hộ của cao ốc đều đã có người ở. Từ Bãi Sau của Vũng Tàu, có thể thấy cao ốc đó nổi lên như con quái vật khổng lồ in hình lên nền trời sáng chói gần eo biển cong hình vòng cung.
Mùa đang vào hạ.
Hắn câu cá bên bờ sông, trên một dải đất vươn ra lởm chởm đá, mọc vài cây bạch dương thưa thớt, có thể đứng vài người, nhưng lúc ấy chỉ có mình hắn. Tới nơi lúc sáu giờ sáng, sớm hơn thường lệ vì đó là chủ nhật trước ngày lễ, hắn sợ bọn đi câu sẽ kéo tới đông.
Cô cháu của tôi là một hoa khôi, có học thức, lối sống hiện đại, từ bé cô đã yêu thơ, cả bài thơ Con Cóc. Phòng khách rộng thênh. Cô rót mời bác một ly rượu.
đợi người ta đứng lần khân
vốc tàn tro trút lên ân nghĩa mù
mỗi lóng tay xăm mối thù
ngươi ở đâu mà thiên thu còn rền
Trại L M X quái quỷ gì
Nàng gầy như nỗi xót xa
Bọn tâm thần lú lẫn gì
Giọt sương đêm trên lá
Tôi uống thong thả, và nhớ lại xem cảnh này gặp đâu rồi, nhưng chịu. Giá mà là dân biết viết truyện tôi đã cho ông thầy kiểu như rằng (trạc nhớ ra) chính là gã chủ nghĩa trang xe, hay là, gã bạn, cho xong khỏi thắc mắc
Bạn hắn còn lãng tử
5 năm đã không về
Hắn thắp nhang thay vì thư gửi
Nhân sinh quan chỉ là một lối đi. Và ngay cả lối đi thanh thản nhất cũng đôi khi cần có vài dấu mốc nho nhỏ dọc đường để giúp khách lữ hành khỏi vô ý bước ra ngoài khỏi lối đi đó.
Rồi đoá hoa bắt mồi kia từ từ thu lại. Chợt những tia nhỏ ngoằn ngoèo bất ngờ tung lên, cũng từ bả vai tôi, nàng đang hất tóc, những sợi tóc bắn ra như máu phun từ con một mồi vừa bị đóa hoa tóm được.
Anh ta đi lên, đi xuống, từ phòng khách, phòng ăn, căn bếp. Anh tự tung tự tác, cầm cái này, vứt cái kia. Cả căn nhà rối tung xoay tròn vì anh ta. Sự bất an từ nóc nhà đến nền móng nhà.
bất kì kẻ lạ nào lọt vào quả thực không may cho kẻ đấy bởi tức khắc kẻ đấy sẽ cảm tưởng lạc vào khu rừng rậm một khu rừng chưa khai phá mênh mông trên sàn buồng luôn luôn một nồi canh cá cà chua thì là bất thần giở nắp nồi nhìn vào phải nói người ta lập tức nhận rằng trong đấy nom chả khác tranh jackson pollock
Mình có thể có cả thế giới”.
“Không đúng. Mình không thể”.
“Mình có thể đi khắp nơi”.
“Không đúng. Nó không còn là của chúng mình”.
Hai bộ hành trên một con đường mòn, một phụ nữ và một cô gái trẻ. Con đường mòn đột nhiên bị chặn ngang bởi một con suối nhỏ./
Mợ đi ra sau chùa đến trước hũ cốt của cậu. Tấm ảnh cậu lớn khoảng quả trứng vịt dán bên ngoài hũ, đôi mắt nhìn mợ nửa dịu dàng nửa nghiêm nghị.
nốt giẫy chết cuối cùng
đè lên thân em
những đốm lửa bất hạnh
biết mình sẽ tắt khi nào
Ngày sau cỏ, hoa, một chớp biển đánh thức hi vọng vùng âm u
Trùng vây những mùa nối tiếp
Chợ cá, chậu linh sam, bóng râm lộc vừng
Chiều xám xẩm nồi cơm, những thiên thần thức dậy trong khói bếp
Tôi không hiểu có bao nhiêu cách uống trong trà đạo, chỉ biết khi xe phóng hết tốc độ lướt trên từ trường thì trà cứ rót không ngừng, nóng bốc khói, và tôi không uống được vì sợ làm đổ trà, phỏng tay. phỏng ngực; còn khi xe ngừng ở trạm thì những nghi thức đó cũng dừng lại. Cuối cùng tôi chẳng nhấp được ngụm nào.
Hóa ra tôi lầm, người ngồi ghế phụ này mới tâm thần. Còn tôi có giấy chứng điên của Trại Thần Kinh Tâm Lý – Tổng Y Viện Cộng Hòa từ khuya rồi. Từ-khi-giã-biệt-con-đường. Mùa-điên-phía-trước-chiến-trường-phía-sau. D’Après Bùi Giáng.
Nhưng dù với phương cách nào đi nữa, tao không thể quay vai trở ngang, trái/phải, hay bước lui được. Hướng đi duy nhất làm được, vẫn chỉ là bước tới trước. Tao cảm thấy rất khó chịu khi chỉ được phép đi tới, thẳng, và bị đẩy. Sau khi quay đầu phải, quay đầu trái, tới trước một bước, hai bước, tao đứng lại.
chiếc nồi đất. nộm gió. trưa hè
mùi ẩm thực lăm le chuôi kiếm
thần tượng hoang mang cái bóng đè
gối nóng lên đồi vú. rất mịn
Khi đứng trên đê
Hai tay tôi đã nắm vào tay nắm xe đạp
Tôi nghe tiếng cô tôi bịn rịn trong bóng tối
Tôi mường tượng khuôn mặt vất vả
New Comments