Category: Trích đoạn tiểu thuyết
MÙA ĐỊA NGỤC
LTS. Mùa Địa Ngục là một truyện dài gồm ba truyện vừa kết hợp: Một Thời Điêu Linh, Mùa Địa Ngục, và Vàng Rơi Mênh Mông. Cả ba truyện có một nền chung là cuộc …
Trích ‘Nhà tù hình chữ S’: Bát cơm Phiếu mẫu
CHƯƠNG XXX
Bát cơm Phiếu mẫu
Tháng sáu, Việt Nam đã vào mùa mưa, khu rừng Sông Lũy nơi chúng tôi đang ở, cứ năm ba ngày lại bị một trận mưa lớn. Nhà ở đang được …
Trích ‘Nhà tù hình chữ S’: Đường ra đơn vị
Buổi sáng bột mì luộc, buổi trưa hai chén cơm, buổi chiều hai chén cơm, đó là những suất ăn đặc biệt của ba ngày Tết mà Cách mạng dành cho các anh.
Người cán bộ Cộng sản có gương mặt khắc khổ với những vết nhăn hằn sâu trên trán, áo quần chỉnh tề đứng trên bục gỗ dõng dạc nói…
Trích ‘Nhà tù hình chữ S’: Cắt cổ cứu người
Ba ngày Tết của tù nhân Tổng trại 8 tù binh lặng lẽ trôi qua trong u sầu, buồn bã, niềm vui khi có được cái bánh chưng, nửa chai bia, nửa chén cơm, không đủ khỏa lấp nỗi buồn thương nhớ gia đình. Suốt ba ngày Tết, đa số tù nhân thường tìm một nơi vắng vẻ…
những nhân chứng sau cùng
Lời người dịch: Chào đời ở Ukraine, làm đặc phái viên cho tạp chí văn chương Nyoman ở Minsk. Trong thời gian hành nghề ký giả, bà thu thập chuyện kể về những biến cố …
Trích ‘31 phút’: tập 3 (1970 -1975)
anh không là anh hùng trong mắt em khi trong tay cầm báng súng, dẫu bị ép buộc. sợi dây thần kinh em căng thẳng, những sợi gân dọc theo cổ tay anh căng thẳng. hai ta như con ma ngủ, hãy mở cửa mộ phần của hai ta ra. hãy tựa vào vai nhau, dẫu sống lưng không còn đứng thẳng.
Nhảy Dù cố gắng
Năm xưa, ngày đầu tiên bước chân vào lính, tại Trung Tâm II Tuyển Mộ Nhập Ngũ, tôi được nhận quân trang quân dụng, cùng với tấm thẻ bài làm bằng một loại sắt không rỉ sét, trên đó tên của tôi với số quân và loại máu được in bằng máy giập, ép. Cúc đưa tấm thẻ bài của tôi cho thợ khắc chữ ở Sài Gòn thêm tên của Cúc vào.
bát nhã tâm kinh
Khi nghe còi hụ, hầu như tất cả mọi tiệm buôn, hàng quán quanh chợ đều đóng cửa để ăn cơm và nghỉ trưa, mãi cho đến gần hai giờ mọi sinh hoạt mới trở lại bình thường. Cái lối sống chịu ảnh hưởng của Pháp sâu đậm như vậy, hình như chỉ có ở Đà Lạt.
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 4)
Vào buổi sáng định mệnh của ngày sinh nhật thứ bốn mươi của địa chủ Mirza Saeed Akhtar, trong một căn phòng đầy bướm, anh ngắm người vợ đang ngủ của mình, cảm thấy trái tim tràn ứ tình yêu đến mức gần vỡ tung.
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 2)
Người thương nhân: dáng hình như miêu tả, trán cao, mũi khoằm, vai rộng, hông hẹp. Cao trung bình, vẻ đăm chiêu, quàng hai mảnh vải đơn sơ, mỗi tấm dài sáu gang tay, một tấm quấn ngang người, tấm kia vắt qua vai. Đôi mắt to, lông mi dài như mi thiếu nữ. Sải chân của ông trông như quá đà, nhưng ông là người nhanh nhẹn.
TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 1)
Cậu lớn lên với lòng tin Thượng đế, thiên thần, ác quỷ, thần linh, tà ma, mặc nhiên như tin chiếc xe bò hoặc cột đèn đường, và cậu cho rằng chính tại vì thị giác kém của cậu mà cậu chưa bao giờ nhìn thấy ma. Cậu vẫn mơ gặp được một bác sĩ đo mắt thần kỳ để cậu có thể mua của ông một cặp kính nhuộm màu xanh lá cây có thể chữa tật mắt đáng tiếc của mình.
Mất Tích trong Viện Bảo Tàng
Tôi tự nhủ rằng đây là cảnh thật. Tôi đang ngồi cà phê với một người có thật. Một di vật sống. Mọi thứ đều là thật. Cái bảo tàng này đương nhiên thật. Tôi có thật. Cảm giác không thật này cũng là thật nốt. Rõ ràng là thế. Tuy có cái gì lạc điệu và buồn bã toát ra từ nơi chốn này
Vĩnh Yên 1973
Các sử gia tiếp tục truy tìm tông tích của Trần Thị Xuân và Nguyễn Thị Đào, vì tin chiến tranh của quá khứ vẫn hãy còn tiếp diễn ngay cả khi chiến tranh của hiện tại đã chấm dứt. Và chính chiến tranh tạo ra vũ trụ song hành với thời gian đa chiều nhưng không một ai chứng minh được phát kiến ấy.
thuở mơ làm văn sĩ
Hòa kéo tôi ngồi xuống bóng mát của một cây bàng rồi nói :
– Mình phải đổi phương pháp làm việc. Chứ giữa tớ và cậu, chẳng ai chịu ai. Viết hộc máu mồm suốt đêm, rút cục là bài đứa nào cũng bị sổ toẹt !
Tôi cãi:
– Cậu “sổ toẹt” tớ vô lý. Tớ thề với cậu là khi viết tớ không nhớ đến truyện Anh Phải Sống của Khái Hưng một tí nào.
Hòa cười:
– Cậu thề với tớ thì được, nhưng làm sao cậu thề được với trăm ngàn độc giả nếu như tác phẩm của cậu được in ra.
Chuyện Bé Phượng – Chương 20-21
Phượng níu tay nó lại, sợ hãi: “Đừng, đừng. Ăn mày xấu hổ lắm.”
Con Cúc nhè ngay lưỡi vào sát mũi nó rồi nói:
– Xấu cái cục…c…Bộ mày tưởng trên thế gian này có một mình tao ăn mày thôi chắc.
– Nhưng từ thuở bé đến giờ tao chưa quen một đứa nào đi ăn mày cả.
– Thôi đi cô! Thế bọn mồ côi nhà các cô không phải đi xin người ta thì dễ cơm nó ở trên giời rơi xuống đó chắc.
Chuyện Bé Phượng- chương 8-10
Nếu phải chọn một đứa xấu nhất trong tất cả bọn mồ côi của Cô Nhi viện này thì ai cũng phải nhắc đến con Alice. Nó lai tây đen. Mái tóc của nó xoắn tít. Mầu hung đỏ. Khuôn mặt của nó to bè, cặp mắt lồi ra, tròn và to như hai con ốc mít. Đôi môi của nó dầy tụp, không đỏ mà cũng không thâm hẳn, nhưng ngả màu tái tái.
Những Người Áo Trắng- Phần Thứ Hai – Chương II
Tự nhiên tôi lại nghĩ đến chàng thanh niên hồi sáng. Ngày hôm ấy về, tôi đã soi mặt vào tấm kính cửa rồi tự hỏi không hiểu mặt tôi lúc đó có được tự nhiên không. Tôi thử lại vài dáng điệu của tôi lúc gặp chàng và tôi thấy tự mãn. Nhiều lúc tôi lo sợ cho cái tâm trạng ấy. Tôi yêu ư?
Những Người Áo Trắng- Phần Thứ Nhất- Chương I
Chúng tôi đồng cảnh ngộ mồ côi như vậy cả. Nhưng chúng tôi còn hơn con bé bên kia. Bởi vì chúng tôi đã quên được, hay đúng hơn là đã vượt được quãng thời gian đầu tiên đau khổ nhất. Còn nó, nó vẫn còn nhớ mẹ, nhớ chị Loan của nó. Cho đến bao giờ nó mới quên được mẹ nó và chị nó đi. Nghĩ đến điều đó, tôi thấy thật là mai mỉa.
Vài Khuôn Mặt ở Sài Gòn…..gần 40 Năm Trước (trích đoạn truyện dài Mồ Hôi Của Đá)
Tuy nhiên Nguyệt cũng đủ thông minh để nhận thấy chẳng có tình thân thiết đúng nghĩa nào nẩy nở được trong xã hội này. Mỗi người tự đi trên sợi dây của chính mình. Kẻ tốt lành thì cố kìm giữ cho đứng vững, kẻ bất lương thì tệ mạt hơn, còn tìm cách xô ngã người khác để giành chỗ rộng thêm cho mình.
Nguyệt vụt tìm ra nguồn gốc của những cơn sợ hãi vẩn vơ của mình. Nó đúng là cái cảm giác của một kẻ thấy rõ mình đang đứng trên một sợi dây căng mà lại không phải là một kẻ chuyên nghiệp đi dây.
Trong cơn hấp hối
Mười giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, tôi đang ở tại tuyến phòng thủ của Trường Bộ Binh Thủ Đức với chiếc ống dòm nhà binh, quan sát một chiếc xe tăng T54 của Việt Cộng vừa bị một trái đạn chống chiến xa M72 bắn đứt xích.
Lược Sử Máy Cày Bằng Tiếng Ukraine
Trích đoạn tiểu thuyết – Marina Lewycka
Chuyển ngữ – Hoàng Chính
Lời người dịch: Marina Lewycka ra đời (1946) trong một trại tị nạn ở Kiel, Đức Quốc khi Thế Chiến II chấm dứt và lớn …
cuối con đường là một con đường khác- chương 2
Nếu không bị nấc thì bạn cũng sẽ phải trào máu bởi sự dịu dàng lập dị của cô. Không, tôi phải nói lại, đó là phong cách của cô, một thứ hiếu kỳ của đứa trẻ khi bắt gặp dưới chân một cái gì xôm xốp, căng phồng khiến nó phải dẫm đạp lên cho bằng được và tìm thấy ở đó một sự khoái trá ngốc nghếch. Bạn có thể nhìn thấy ở đó một phác thảo chưa hoàn chỉnh hoặc quá hoàn hảo của Thượng Đế cũng được
TRÍCH ĐOẠN TRUYỆN DÀI THE PEARL THAT BROKE ITS SHELL (Hạt trai phá vỡ vỏ trai)
Madar-jan (1) bắt tôi ở nhà một hai tuần, muốn tôi quen chuyện là con trai trước khi để tôi thử ở bên ngoài. Bà chỉnh chị em tôi khi họ gọi tôi là Rahima, và cũng chỉnh mấy đứa em họ chưa bao giờ nhìn thấy bacha posh (2). Chúng chạy về nhà báo tin cho mẹ mình, và họ cười khẩy. Mỗi bà đã sinh cho chồng ít nhất hai con trai để nối dõi, con gái họ không cần làm bacha posh.
Gián
Vẫn không một đồng xu dính túi nên tôi nhịn đói. Đói thì nên đi ăn trộm. Đó là điều tay đạo chích Abou-Roro, người láng giềng của tôi ở quê nhà, thường bảo tôi. Hắn dạy tôi nhiều ngón nghề. Chả hiểu sao hắn lại thạo tay nghề như thế. Hắn là con trai một ông thợ đóng giầy và cha hắn có một cái khoảnh nhỏ xíu giữa hai tòa nhà cũ kỹ
Rạn
Trích đoạn tiểu thuyết Hầm Mộ bị cấm xuất bản trong nước.
../..
“Em không có bố. Em là đứa trẻ không cha. Người ta hay nói những đứa con hoang thường thông minh. Nhưng em là đứa trẻ chui ra từ bóng tối. Bố em là bóng tối. Không phải con hoang. Mẹ chưa bao giờ nói tại sao mẹ có thai và sinh ra em. Hồi nhỏ, em nghĩ mình thần tiên đầu thai làm người
Con Gái Người Lưu Giữ Kỷ Niệm
Anh bắt đầu cảm thấy như bằng cách nào đó anh đã tách rời khỏi khung cảnh hộ sinh này, vừa có mặt ở đó đồng thời cũng trôi nổi nơi nào khác, quan sát từ một khoảng cách an toàn. Anh nhìn ngắm mình làm cái động tác cắt rộng cửa mình một cách chính xác. Đường cắt đẹp, anh nghĩ, khi máu ứa loang một vạch, không cho phép anh nhớ lại những lần anh đã chạm vào vùng thịt da ấy với tất cả ham muốn.
Sự Tử Tế Đầy Khúc Mắc
Họ trục xuất mẹ tôi. Họ tống cổ bà đi. Chữ chính xác là rút phép thông công. Mẹ con bị rút phép thông công, ba tôi bảo thế.
Tôi nói, À. Rồi gật đầu. Chuyện ấy trước đây tôi cũng có nghe.
đẻ sách – chương kết – kỳ 2
Và do đấy, cái cuộc cách mạng trường kỳ Không Ăn Thịt Người Đẻ Sách từng xảy ra ở Việt Nam với khai mở là phong trào Thơ Mới, sau được nâng thành các khuynh hướng, chủ nghĩa như Sáng Tạo, Nhân Văn – Giai Phẩm, Hiện thực Xã hội chủ nghĩa và Đổi Mới chỉ có thể là màn đầu trực tiếp cho một cuộc cách mạng Ăn Thịt Người Đẻ Sách đã và đang được thực thi.

New Comments