Category: Ký
Mưa trong thành phố hoa niên
Tôi, như một người khảo cổ không chuyên nghiệp, nhân chuyến viếng thăm thân bằng quyến thuộc, săm soi khơi quật những dấu tích của thời hoa niên… Lắm khi hụt hẫng vì một hương vị… sau đó, tôi ý thức [rằng] “đi” và “về” không cùng một nghĩa như nhau…
Nguyễn Mộng Giác và văn học hải ngoại
Thơ như một người đẹp không ký kết ăn đời ở kiếp với mình bao giờ. Người ta đi tìm Thơ suốt đời, được nhìn vào đôi mắt, được bắt tay một cái, là đủ. Không thể nào trao đổi ý kiến, bàn luận với nhau một cách thuần lý như các bài toán.
Làng Ba Chúc
Không làm sao mà biết được, cái sọ nào hồi còn sống là cái mặt có duyên, cái mặt nào hiền lành chơn chất, cái xương nào là của người lực điền vạm vỡ, xương nào của vóc hạc gầy vai. Chụp vài bô hình kỷ niệm nhe, tôi nói.
Thư, từ mười năm trước
Lá thư đề ngày 01.07.2002, một cách tình cờ, đúng 10 năm trước ngày anh tạ thế, chứa đựng một số nhận định của anh về người thật việc thật mà tôi sẽ không công bố, nhưng phần chính là những nhận xét, phê phán thẳng thừng anh dành cho tôi.
và ông vẫn là người duy nhất có thể tới dù không đóng vai nào trong câu chuyện
Một vòng hoa tang cho một nhà văn vừa qua đời. Tôi nói với tiệm hoa thế.
Họ nhớ tôi. Tôi vẫn đến đặt vòng hoa nơi này, phần lớn để viếng những người viết.
Nguyễn Mộng Giác: Món nợ văn chương
Linh hồn của tờ tạp chí Văn Học là Nguyễn Mộng Giác.
Có lúc có sự thay đổi chủ biên, có lúc có sự thay đổi nhân sự, nhưng tôi nghĩ sự thay đổi đó xảy ra chẳng qua chỉ vì anh Nguyễn Mộng Giác đã không muốn tờ báo là “của riêng” của mình.
Ngọn cỏ đã bay đi.
Cảm tính nói với tôi rằng thấy người ta không sòng phẳng đến nơi đến chốn: độc giả không biết gì về nhà văn Nguyễn Mộng Giác và những tác phẩm khác của anh. Có phải vì ngoài cái nhãn hải ngoại, nhà văn của chúng ta chẳng kiêm một chức vụ nào khác.
Chào anh lần cuối
Buổi tối bật đèn đầu giường, đọc truyện anh viết, nhìn thấy anh dưới một chân dung khác, một người khao khát và suy tôn Tự Do đến chết. Có những điều tha thiết muốn trao đổi với anh thì hỡi ơi, nhớ ra rằng mọi cánh cửa mở trong những trang sách của anh nay đã lạnh lùng khép lại.
Chuyện Giác và Tôi
Rồi lại biết Giác có giải Văn Bút, nhớ được không phải vì tên sách Bóng thuyền say mà vì tôi cũng có thể có giải năm đó nếu Văn Bút không đòi nạp trình đến năm bản đánh máy trong lúc tôi chỉ có ba bản, và giải Tổng Thống chỉ đòi có chừng ấy mà lại còn nhiều tiền hơn…
Dòng nước sâu
Nhưng chuyện tôi muốn bàn hôm nay không phải những thương ghét nhất thời của nhóm này nhóm nọ, mà là cái ưu tư của Giác trong NNCB, và có lẽ gián tiếp hay trực tiếp trong nhiều tác phẩm của anh về một đề tài cao hơn mà một nhà văn nghiêm túc không thể né tránh. Đó là chuyện tử sinh.
Giác & tôi
Những ngày Chủ nhật tôi thường ngồi ở một quán cà phê hơi xa sở làm, đó là nơi tôi có thể gặp một vài người bạn mới quen và có thể chia sẻ đôi điều về đời sống. Nhưng rồi tôi khám phá ra cũng giống như ở phía nam, những người mới quen đó thật ra cũng chỉ là những người mình tưởng là bạn thôi.
địa chỉ ấy thiếu mất một người
Cuối tháng năm. Nắng rực rỡ soi bãi cỏ, ô đậu xe trước garage. Căn nhà vắng lặng. Thật vắng lặng. Tôi bấm vào cái nút chuông kim loại tròn, nhỏ nằm trên một khung cửa hẹp, đè mạnh như mọi lần, cố tưởng tượng là Nguyễn Mộng Giác sẽ ra mở cửa. Không.
Nhớ Nguyễn Mộng Giác. Và tưởng nhớ một thời văn
Nguyễn Mộng Giác đã là cái điểm son đẹp nối kết chúng tôi và nhiều bạn văn khác ngồi lại chung với nhau trên một tấm chiếu văn học … [đó] không phải là một tấm chiếu … xưa người ta thường trải ra cho những quan viên … [mà] là một tấm chiếu được trải ra trong lòng yêu văn chương của người Việt khắp nơi …
Ước Gì Tôi Có Thể Sở Hữu Khuôn Mặt Của Vĩnh Hằng (*)
Và khi đã có đủ thời gian trôi qua, người ta sẽ nhắc đến những dấu vết của chiến tranh như những sự tàn phá của thời gian, mà không còn nhìn thấy cái bàn tay tàn bạo của con người hoặc không còn nghe thấy tiếng dẫm đạp của những bước chân thù ….
một chữ thàng
Đùng một cái, anh xuất quân ồ ạt như thác lũ, bắn những phát trọng pháo đầu tiên vào trường văn chương chữ nghĩa. Thật thế, Nguyễn Mộng Giác xuất hiện trên văn đàn, khởi từ Bách Khoa, như một hiện tượng. Chẳng phải là nhờ bàn tay phù phép, lăng xê của một ai…
Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, "chúng ta đã nhận được nhiều hơn cho…"
Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn chiêm nghiệm được tinh thần tri ân đời sống, mỗi điều nhỏ nhoi từ Tagore, dẫu đã đi qua bao thăng trầm, khổ đau vẫn giữ được sự bình tâm… Và tôi học lại điều này từ ông. Để cảm tạ những ân sủng, những hạnh ngộ trong đời.
Thơ và Tôi (phần 2)
Ba tôi là một nhà chính trị thất bại. Ông … tin tưởng sự lương thiện sẽ đưa đến kết quả đúng đắn. Ông ở tù qua nhiều chế độ …. “Có lẽ” giấc mơ của ông đã muốn trao lại cho tôi. Và tôi rất sợ hãi chính trị. Và tôi rất không tin tưởng vào kết quả của bất cứ những ai đại diện cho Thượng Đế.
Thơ và Tôi (phần 1)
Người chép lại có trình độ dễ được giới thưởng ngoạn ngưỡng mộ và hoan hô. Người sáng tác muốn được như vậy phải chờ cho đến khi những điều họ khám phá được chấp nhận bởi số đông thưởng ngoạn…
Năm của chó hoang
Nếu ngay cả những người có học chọn miếng ăn và tiền của hơn nhân phẩm, làm sao có thể chỉ trích những người bà con ít học của tôi?
Tại Sao Tôi Vẫn Làm Thơ?
Tôi vẫn tiếp tục làm thơ mãi sau thời tán gái …. Trong đời tôi, tôi đã được biết một số nhà thơ trẻ với tài năng to tát nhưng đã từ bỏ thi ca cho dù được mọi người công nhận họ là thiên tài. Chả ai bao giờ lại bé cái lầm với tôi như vậy, nhưng tôi vẫn tiếp tục làm thơ.
Lời tự sự của rừng già nhân ngày trái đất
Cây trăm năm đã hiếm, cây chết trong rừng trăm năm mà vẫn còn ghi lại dấu vết màu thời gian càng hiếm biết bao! Bạn có thấy thân gỗ mục ấy có nói gì đâu, nhưng những bài học từ những thân gỗ im lìm ấy đã nói với bạn biết bao điều !
Một ngày Phật Đản
Cuộc đi như chưa lần nào đến gần một bức tượng trên bệ thờ. Một cuộc đi náo nức, nóng bức, nồng nàn hương vị đất trời, vang vọng bước chân, bồn chồn háo hức … nhìn, nghe, xúc, tác…Nhập cuộc mà đi với nhau … như thể không biết dừng…
Hội An trôi trên giòng sông Hoài
“Đại bác đêm đêm dội về thành phố, người phu quét đường dừng chổi lắng nghe.” Ca từ kia là đời sống thật của người dân Hội An một thời, là một tuổi thơ dữ dội của chính tôi, của … những người chưa đủ lớn để tham gia chiến tranh nhưng đã trải qua những ngày đội bom đạn đi học.
Dịch thuật: sáng tạo hay kỹ xảo của ngôn ngữ và hoàn cảnh ra đời của một tác phẩm bằng tiếng bản xứ
Trong vai trò vừa là người sáng tạo vừa là người dịch thuật, tôi có nhiều lợi điểm. Tôi hiểu rõ những gì tôi viết. Tôi không nhất thiết bám sát văn bản gốc. Tôi tự cho mình cái quyền sinh sát, mà không ngại ai trách cứ. Ví như người thợ may sửa lại tấm áo cho những đứa con tinh thần ra đời nơi đất khách…
Varanasi, đêm nghe sông Hằng hát
Khi chiếc ghe đưa chúng tôi trở lại Ghat thiêu người, khoảng mười giờ tối, xác người đàn bà quấn vải trắng không còn nằm trên bờ sông nữa. Bà có thể vừa hay đang được hỏa thiêu. Giàn hỏa là một lò lửa thấp chất đầy những thanh củi lớn, khi đó đang bốc lửa đỏ rực.
Ấn-độ du ký: Rajasthan – Xứ sở của thần thoại, người, thú và rác (phần 2)
Không hiểu cớ sao nền văn minh huy hoàng đã một thời gieo ảnh hưởng toàn cõi Nam Á và Đông Nam Á, chợt dừng lại ở biên cương Đại Việt? Đoàn quân viễn chinh trang bị vũ khí tâm linh Ấn-độ giáo, Hồi giáo, Phật giáo cùng văn hoá ẩm thực cà-ri từ đại lục Ấn tràn qua Tích-lan, Miến-điện, Xiêm-la, Mã-lai-á, Chiêm thành, Ai-lao, lại không xâm nhập vào lãnh thổ Việt?
Ấn-độ du ký: Rajasthan – xứ sở của thần thoại, người, thú và rác (phần 1)
Ấn-độ là thánh địa cho muông thú. Rất nhiều giống thú được dân Ấn thánh hoá: Thần Hanuman là hoá thân khỉ, thần Ganesha là voi (thường đồng hành với chuột), và bò, hổ, rắn, chim công, lạc đà … Mỗi loài … được coi như linh thú thân cận với một vị thánh trong Ấn-độ giáo.
Người Việt và nem, phở ở châu Phi
Chúng tôi đến Accra lúc ở đó đang bừng lên không khí chống Mỹ với biểu tình hàng ngày trước toà đại sứ Hoa Kỳ. Từ vài năm qua, sau khi Trung úy Jerry Rawlings lên nắm quyền lãnh đạo bằng đảo chính, tình hình chính trị trở nên bất ổn với nghi ngờ có người Mỹ nhúng tay.

New Comments