Category: Da Màu và Bạn
viết/chữ
Biết thế, các nhà nước toàn trị trị dân bằng chữ. Họ bắt người dân xài một số chữ và cấm xài một số chữ khác. Ở Trung Quốc, theo tin cho biết, người ta không thể google hai chữ “dân chủ” hay “nhân quyền.” Và nhất là ba chữ “Thiên An Môn.”
Lắm lúc, thêm một chữ thì chia lìa, bớt một chữ mà đoàn tụ.
Một thoáng Chămpa
Người Chămpa đa phần ở đây theo đạo Hồi, thờ thánh Allah. Năm lần trong một ngày, sáng sớm hừng đông, trưa ngọ, xế chiều, hoàng hôn và khuya họ đến giáo đường trong xóm đi lễ. Họ quay mặt về hướng Tây, hướng thánh địa Mecca đọc kinh Koran cầu nguyện.
Giữa những 30.4
30. 4, với chúng ta, dù mừng vui hay đau đớn, thì đó cuối cùng vẫn là một kết thúc. Nhưng nghĩ cho cùng, có nỗi mừng vui nào trong kiếp người Việt ở cái thời hiện đại này trọn vẹn là mừng vui không nhỉ? Khi nỗi mừng này lại hàm chứa nỗi đau kia, ràng rịt lấy nhau, dù thù hận thế nào cũng vẫn cứ bị trói vào với nhau trong một phần số lịch sử chung.
Thành phố hẹn người trở lại
Nước Đức có hơn sáu mươi năm để ngoái nhìn cuộc chiến của mình, để nhận chịu trách nhiệm lịch sử của mình, để chuộc lỗi với các dân tộc từng là nạn nhân của nó. Chúng ta đã có ba mươi năm. Chẳng lẽ cũng cần ba mươi năm nữa để người Việt mình có thể chuộc lỗi với nhau?
Cây ở Berlin
Dân Hà Nội dặt dẹo quê người còn đồng thanh tương ứng đổi tên một con đường Berlin thành Phố Phan Đình Phùng cho tiêu tán bớt hoài nhớ. Nhiều khu vực ở Berlin tính đầu cây còn nhiều hơn đầu dân cư ngụ. Cây, bóng lá đùa trên những khoảng đường trưa rười rượi nắng là một trong những lí do tôi thiết tha với thành phố này…
Mùa Xuân và Mẹ
A, mùa xuân đến rồi! Tôi bật kêu lên khe khẽ. Ly nước lọc trên chiếc bàn đêm còn sót lại một ngụm, đêm qua chưa uống hết, trang sách úp mặt bên cạnh ly, chưa đọc xong. Cho hẳn hai vai ra khỏi chăn, ngồi lên, thấy lành lạnh. Mùa đông còn cố níu lại trong chăn, chưa muốn rời ra. Mọi việc đều mơ hồ, như chưa rõ rệt.
Đọc Tim O’Brien ở Hà Nội
Như Hiếu đã nói, không phải sự kiểm duyệt làm giới hạn nội dung của các tác phẩm văn học, nhưng nó (sự kiểm duyệt) đã thúc đẩy các tác giả, kể cả những người bất phục tùng, chú tâm phá vỡ việc bị cấm đoán không được nói sự thật trong nội dung một cốt truyện hơn là khai phá những nét mới lạ về mặt nghệ thuật.
Hội chợ sách Paris
Nhưng một nền văn hóa phát triển tùy thuộc rất nhiều vào thể chế chính trị …. Nhà chính trị lo việc nước, mà văn học cũng là việc nước, người ta không thể nhắm mắt làm ngơ huống chi là tìm cách ngăn chận sự tự do của nghệ sĩ.
Về một cái tin văn học
Ông khách còn một lý do khác để mừng cho người đồng bào: viết bằng ngoại ngữ là một lựa chọn hết sẩy …. Nhà văn An nam khổ như chó, câu thơ Nguyễn Vỹ từ bấy đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Mà đấy là viết văn trên quê hương chứ còn cầm bút, viết chữ Việt, ở hải ngoại thì còn tệ hơn. Chỉ là chuyện ăn cơm nhà vác ngà voi thôi.
Văn chương và mũ mão chính trị
Hy vọng chúng ta là người đọc sách, trao đổi có văn hóa, khách quan, trung thực, đừng có suy diễn, chèn ép và vin vào cái mũ chính trị để chụp lên đầu thi ca này nọ những nghị quyết. Đối thoại là cần thiết nhưng không thể lợi dụng đục nước béo cò mà vu khống, xúc xiểm, dè bỉu, khinh thường người cầm bút khi họ viết với cái “tâm” chân thực.
“Ảo từ”, “ẩn từ” hay “biến từ” trong tiếng Việt?
Nếu thuở trước, thỉnh thoảng tôi lại nhận được thư làm quen của độc giả do toà soạn chuyển tới tận nhà qua đường bưu điện, với danh chính ngôn thuận, địa chỉ người gởi cùng nét bút, chữ ký và đôi khi, kèm theo cả hình ảnh với lời đề tặng hẳn hoi. Thì giờ đây, độc giả vi báo chỉ còn là những “ẩn danh” qua các bài góp ý gọi là “phản hồi”, “phản biện”, và không biết sẽ có thêm những “phản” gì nữa.
Ông Mỹ Tho
Cũng như hầu hết những cặp vợ chồng không chung một chủng tộc, quê hương của người phối ngẫu bao giờ cũng là một vùng đất hấp dẫn để đến quan sát, tìm hiểu và thưởng thức. Hơn ba chục năm lập gia đình với người phụ nữ Việt Nam này, trong khoảng thời gian mười năm gần đây, anh đã về quê vợ đến sáu lần…
Tôi và Da Màu
Tâm hồn và sức khỏe, kể cả “tâm thần” tôi bắt đầu hồi sinh vươn vai sống lại trên mảnh đất Da Màu. Tôi như là tôi thuở đôi mươi khi viết cho VĂN hồi ấy. Cái án chung thân tư tưởng tự mình máng vào cho mình đã không còn trong tôi… Tôi lại là tôi, không hề có 35 năm sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa.
Tản Mạn Về Phụ Nữ Ngày Nay
Con gái tỉnh thành có nhan sắc, không túng thiếu vẫn tự bán mình, gạt gẫm đàn ông để có thêm tiền. Con gái quê, nhà nghèo, thất học bị lợi dụng, bị bán buôn như nô lệ. Con gái có cơ hội được học hành tới nơi tới chốn thì ích kỷ và bàng quan trước những tệ nạn xã hội, đất nước. Cứ như thế này mãi, đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu?
Một Ngày Phụ Nữ Quốc Tế Lý Tưởng
Anh và các bạn đồng nghiệp cũng tổ chức hội thảo để bàn chuyện rộng lớn hơn trên thế giới. Phải tìm cách ngăn chận việc tùng xẻo mòng đốc của phụ nữ, chấm dứt chuyện bạt tai và đá đít vợ, không cho phép trói vợ bắt nằm ngoài đường, cấm tiệt chuyện đốt vợ mới cưới nếu không nộp đủ tiền hồi môn.
Nhàn đàm từ chiếc máy tính
Nếu ngày xưa chúng ta phải tốn quá nhiều thời gian để tìm kiếm dữ liệu, thì giờ đây chúng ta lại phải tốn nhiều thời gian hơn thế nữa để tiêu hóa cả núi thông tin cho mỗi một vấn đề. Chiếc máy tính ra đời vừa góp phần vào sự bùng nổ thông tin, vừa như một công cụ để giúp con người xử lý vấn nạn này.
ngày xuân, đọc thơ trần mộng tú
Theo chân Trần Mộng Tú, bước xuống cuộc đời, ta gặp thơ mỗi ngày … Thơ quanh quẩn đâu đây, thơ không ở đâu xa. Thơ sẵn đâu đó, tưởng cứ xòe tay ra là nắm bắt được thơ ngay, tưởng có thể chia nhau mỗi người một mẩu thơ. Mỗi người đến và đi đều có mang thơ theo.
bông súng nở giữa hồ nơi xứ lạ
Tôi không hiểu Lâm Chương muốn nói gì qua mấy chữ “hồi ký vẫn là hồi ký”, nhưng lại sợ Lâm Chương nhức đầu, nên tôi bắt qua chuyện đồng quê với hồ bông súng trước mặt. Tôi giải thích thêm cho anh về cách rê cá lóc trên những vạt bông súng bằng mồi nhái như vạt bông súng này.
Quà Giáng Sinh
Nữ sĩ Hồ Xuân Hương của Việt Nam làm thơ chém cha cái kiếp lấy chồng chung, kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng. Không thể nào công bằng được. Khi chúng ta lo cho thể xác nhiều quá, chúng ta sẽ bỏ quên linh hồn mình. Như vậy là không công bình, người Mỹ gọi là unfair.
Miếng ăn, đệ nhất khoái hay nan đề của nhân loại?
Trong bài viết này, tôi xin đề cập tới đệ nhất khoái, tiện thể phát biểu thêm vài ý kiến… linh tinh. Và chỉ với một vài món dân dã giới hạn trong phạm vi gia đình, ở đây là một gia đình gốc miền Nam, hợp với khẩu vị tôi thời thơ ấu.
Mùi hương đàn bà
Thật ra giới khoa học đã biết điều ấy từ khuya rồi. Ngày bức tường ngăn đôi nước Đức bị phá sập, người ta phát giác trong những kho chứa ở Berlin và Leipzig hàng ngàn mẫu mồ hôi được cất giữ như những hồ sơ của sở phán gián nước Cộng Hòa Dân Chủ Đức.
Những cánh chim di
Cò, diệc, vạc, hạc có dáng dấp hao hao giống nhau với cổ cong cong và cái cẳng cao cao. Chim nhạn, đã được nhắc đến qua bài thơ của Hàn Mặc Tử, và trong bài hát Chiếc Lá Cuối Cùng của Tuấn Khanh có câu “ngóng về phương xa chờ tin nhạn” không có cổ cao chân dài như cò, nhưng cùng là loại chim thiên di hằng năm như cò và các loại chim được nhắc đến bên trên.
Nếu Đời Không Có Em
Ta tự hỏi : sau hồi trốn nhà ra đi và gặp Tương Như, họ còn làm gì nữa ? Sinh con đẻ cái ư? Chao, buồn chết. Sao họ không lên mây ? Có ai nhìn thấy họ không, một chiếu có ráng vàng và mây ngũ sắc, chim phượng và chim hoàng chắp cánh bay cao, cao mãi…
Hơi chữ
Cũng là những con chữ đó – những ký hiệu vô tội vạ – ai cũng có thể viết, có thể sắp xuôi, sắp ngược theo ý mình (miễn làm sao cho chúng có nghĩa), ấy thế mà, mỗi cách hành văn lại có một lối sắp xếp khác nhau, đưa đến những cấu trúc khác nhau và toát ra hơi chữ khác nhau. Nhiều cách sắp xếp mới mẻ, bất ngờ khiến cho khi đọc tưởng mình lạc vào một vùng đất nguyên sinh.
THỌC CÁI CHÂN RA NGOÀI
Hôm qua, chiều, leo lên chiếc xe ôm của một gã ốm nhách chừng hơn ba mươi tuổi một chút. Vừa leo lên ngồi đã thấy hối hận. Cái thằng gầy nhom mỏng như tấm ván ép. Cái mông cũng lép kẹp, gã ngồi chừa cho ta một khoảng quá dư dả khiến cho mỗi lần gã thắng xe…
Phụ nữ và sáng tác văn học
Trở lại với câu hỏi đầy tính thách thức của Virginia Woolf trong cuốn “Căn phòng riêng.” Woolf xem Shakespeare (và ở mức độ nào đó, Jane Austen) là đỉnh cao của nghệ thuật sáng tạo bằng chữ nghĩa. Theo bà, muốn như thế, đòi hỏi nơi người viết một tinh thần vô ngã như vị thánh.
Chấp bút cho người tuổi ngọ
Tham lam viết là tham lam muốn khám phá, muốn hiểu, muốn đạt được. Ý tưởng của nghệ nhân tạo ra pho tượng bốn mặt nhìn ra bốn phía là khát vọng muốn nhìn được muôn vẻ của cuộc đời bốn phương tám hướng trọn vẹn, pho tượng trăm tay nghìn mắt phải chăng là nghệ thuật khát khao chới với…

New Comments