Category: Chuyên Đề
chân trời tìm thấy
Tôi chiêm ngưỡng tấm hình nàng đứng giữa một vùng cỏ xanh, trên người khoác một tấm voan trắng mỏng.
giữa chày & cối
để chữ lên tiếng
âm tiết rên xiết của lúa vàng
& máu là vị mặn
từ đất, bị rút kiệt
vang tiếng nguyền rủa.
Rilke và thơ hài cú
“…[T]rong thi ca, biết bao nhiêu khoảng trống thực sự bàng bạc khắp nơi, giữa những chữ, giữa những đoản khúc cấu kết nên bài thơ…; sự thành công hiếm có và diễm tuyệt trong cách đưa một sự vật tưởng tượng vào trong một không gian thích hợp ….”
những kẻ khốn cùng và sự vô dụng của thi ca (phần 2)
Với khuynh hướng nghệ sĩ, bạn là một loại kền kền lượn lờ trong đám đông: vì bạn luôn chủ tâm khai thác những … người chung quanh. Mặc dù nghệ thuật, trong khái niệm này, là một sự bóc lột, nó cũng là một cống hiến, và do đó, tương quan với tình yêu. Đôi khi tôi không thể tưởng tượng được sự tuyệt vời và nét đẹp của con người.
lại nghĩ về thơ
Khi xứ sở đã đổi thay, xã hội đã chuyển hóa, mà vẫn chưa rời bỏ “trong cơn mê này, gọi mùa thu tới, gọi mãi tên nhau…”? Giờ đây, nếu tôi có “gọi nắng” là để cho ấm áp cái mớ xương già khọm trên đảo sương mù, chớ đâu có để cho “tóc em cài loài hoa nắng rơi”.
bằng cấp chuyên gia thơ
Nhà thơ lỡ thời là nhà thơ hay. Nhà thơ theo thời là nhà thơ dở. Nhà thơ vượt thời là nhà thơ ngốc.
thơ tôi hôm nay
cây cỏ có chủ hết rồi,
núi cao dành người kháng chiến,
sông sâu tôi suýt chết đuối lần vượt biên không thoát,
còn biển cả
váng dầu che đậy xác thuyền nhân.
Gitanjali 35 / Lời Dâng, đoạn 35
Ở đó, tâm không sợ hãi, đầu ngẩng cao;
Ở đó, tri thức tự do thực sự;
Ở đó, thế giới không bị những bức tường chủ quan chật hẹp cắt chia manh mún;
Ở đó, lời nói thốt lên từ sự thật thẳm sâu;
tranh Huỳnh Lê Nhật Tấn
3 bức bột màu trên giấy:
ngồi nơi hư vô (2010)
nhìn trong tần ánh sáng (2010)
vệt đêm (2010)
kí ức và người sáng tạo trẻ
Họ cần khẳng định bồng bột tiếng nói của mình. Họ ngao ngán những cái xoa đầu, những phán bảo. Họ lại đang ở tuổi cuồng nhiệt nhất. Họ muốn ích kỉ khư khư giữ lịch-sử-tôi, phủ nhận những thứ lịch sử đã lão hóa qua các bài học giáo khoa, các phán xét đạo đức đã hết sạch bí mật.
Sử thi Ba Bựa / Tam Tài xứ Xích Đạo Thổ
Xứ sở ấy nằm ở một bán đảo có dáng hình dặt dẹo cách đường Xích đạo một quãng ngắn nên nhiều người dân ở đây còn gọi nước mình là Xích Đạo Thổ. Xích Đạo Thổ là đất nước của thơ ca, đặc biệt, ở nơi đây có nhiều sử thi (xin đừng hiểu là những xác chết lịch sử).
ngọng nghịu ngày dài
thế đấy, cuối cùng ngươi cũng đã bay đi
quắp hết ta theo nốt
trú xứ này và cả nỗi vui con người trong ta
xác xơ và hoang vu trở lại
bài không thơ số 1 ♦ bài không thơ số 2
bố khỉ, anh uống gì, đứa con gái mặc áo trễ ngực bán cà phê vỉa hè bên hông nhà tang lễ nhìn tôi cười cười mời mọc, ngày nào chẳng đi qua, thèm muốn chết, bây giờ thì có cớ rồi nhé, cho anh li bạc xỉu
trước mặt tôi phía bên kia đường là một chùm bò cạp, mùa này mưa dữ thần
quỷ đẩy cối xay
một năm thành phố chủ trương
bắt hết ăn mày
(loài người mơ
một đêm thức dậy thành người Việt Nam)
Thường Quán: Ác mộng của nhà thơ là…
Nếu được mô tả về thời đại của mình, đa số dân làm thơ sẽ bảo nó tối ám, buồn rầu, điêu đứng. Ấy không là một lời ta thán quá đáng. Nhìn ở một góc độ nào đó thực thì thời đại của chúng ta đang sống có lúc tối ám, buồn rầu, điêu đứng. Dưới mắt thơ ca chúng trầm trọng hơn…
Vai trò của thơ trong sự phản kháng chính trị là gì?
Tại những thời điểm náo loạn và bất ổn, vai trò của thơ ca là thổi bùng lên ngọn lửa hay xoa dịu những cơn thịnh nộ? Suốt hàng thế kỉ, thơ ca đã chứng tỏ hiệu lực đáng kể của mình ở cả hai vai trò đó. Trong bối cảnh bất ổn dân sự vào những năm 1970 ở Mỹ…
nàng thơ lý tưởng
Cuối cùng thì Nàng Thơ đã trở mặt
phản bội lão sau một thời gian rất
dài nàng cùng lão má ấp môi kề
ân ái mặn nồng bởi lão đã tham
phi-tôi
điều gì sẽ xảy ra
khi tôi lật ngược thời gian
và đặt trước mọi thực thể nhân gian
một dấu trừ
sự trì trệ của củ chữ trong tôi / cửa gương
tôi đứng ngáp hả họng tiếng vang xa nghe rõ to con đường trước mắt đằng đẵng ai bất nhân nhổ hết mấy bụi thược dược “i will be gone!” thuần câu nói nơi cửa miệng hiện giờ các ý hướng còn rời rạc nhưng đã trộn lẫn nằm phía tay trái bộ não cứ nhúc nhích
Tỉnh ngộ
Như thể đã phát âm sai
ta cứ nhắc đi nhắc lại tên mình,
mỗi âm tiết là một lát bê tông
ta tự trói chân để được thân yên ổn.
Chuyên đề THƠ & THỜI ĐẠI
Chủ đề “thơ và thời đại”, hay những từ khóa hẹp nghĩa hơn như “văn chương dấn thân”, “vai trò xã hội của văn chương/nhà văn”, văn chương và chính trị, mặc dù vẻ hấp dẫn và kích động bề ngoài của nó, đẩy người viết, người đọc rơi vào những cái bẫy hiểm hóc và luẩn quẩn của ngôn ngữ.
Những Kẻ Khốn Cùng và Sự Vô Dụng của Thi Ca (phần 1)
Tôi cũng quá mệt mỏi làm cư dân của xóm thơ nhà lá. Nhà thơ hoàn toàn vô hình và vô dụng trong xã hội này. Trong lúc xã hội Mỹ suy sụp, nhà thơ chẳng có gì để đóng góp vào cuộc hội thoại. Rất ít người lên tiếng, và những người dám lên tiếng cũng chả được ai nghe.
Bỏ Trung Quốc Mà Đi
Là một nhà văn lạc hậu, tôi hiếm khi lên mạng, và Mùa Xuân Ả Rập trôi qua ngoài tầm hiểu biết của tôi. Tuy nhiên, dù đứng bên lề, tôi vẫn không tránh khỏi bị công an xách nhiễu. Khi các viên chứa an ninh công cộng khám phá ra sách của tôi sẽ được xuất bản ở Đức, Đài Loan và Hoa Kỳ…
những bản thế vì khai sinh bị xé rách (2)
Viên sĩ quan nói, mày là cái đuôi của bọn phản động nước ngoài.
Một nhà nước pháp quyền không bao giờ tồn tại trong một thể chế độc tài.
Một viên công an nói, nếu mày tiếp tục viết theo kiểu những bài trên Talawas, bọn tao sẽ củng cố hồ sơ bắt mày. May quá, Talawas đã chết.
thăm quê
không như cái chết của chủ tịch hay tổng thống, của cả 2 phe
bọn họ tự liệm chôn không rềnh rang tang ma phúng điếu
và bọn người đưa, tiễn cũng không hề nhân danh một lý tưởng hay chủ nghĩa nào cả
lặng lẽ, vô danh tiểu tốt
chùa bát nhã, trong khi bão đổ bộ ở miền trung
Một tên côn đồ chạy tới ôm thầy và khóc
Thầy ơi, đừng chết
Tôi không có ý định giết thầy
Nhưng một người đã chết có sống lại được không?
gia tài
con cặc tôi xin lỗi đã làm cái của nợ báo đời
làm tôi ba xạo với đàn bà
làm tôi lo lắng không có tiền làm sao dám sinh con
mỗi đứa con như nợ một căn nhà

New Comments