"Gần đây nhất là những biến động dân chủ ở quê nhà. Không thể coi đó là cảm hứng để viết, mà tự nó đã là điều thao thức dằn vặt tâm hồn người viết. Đó là sự tổn thương của ý thức. Dù biết ít viết ít, nhưng tôi cũng không khỏi thốt lên những bất nhẫn, bất mãn cùng nỗi đau xót, theo phản ứng tự nhiên như đang trong cuộc!" –NN
về quê nhà thăm quê cũ
quê mới hơn, hay cũ kỹ quá nhìn không ra
nhiều thứ xí xa xí xồ, lạ hoắc
từ những khuôn mặt, hành tinh khác (!)
lòng muốn mượn tạm, của lề đường, một ít ngôn ngữ
để mở miệng vài tiếng chửi thề
lên những con ghẻ đang hoành hoành ngứa
trên thân thể đất nước
và, trên hình hài bạc nhược của những tượng đá lơ đãng
khắp cùng thành phố
họ đã chết (!)
không như Chúa trên Thập Tự
bọn họ tự treo chết trên những chiếc móc áo
thật toàn vẹn
bởi những chiếc xương sườn trơ ra
hơi thở dứt
không như Chúa, đã phục sinh
bọn họ tự lưu đày không trở lại
không như thuyết luân hồi, của Phật
bởi Đức Đạt Lai Lạt Ma
không nhận ra được khuôn mặt nào quen biết
trước đó
họ đã tự treo
không muốn được phán quyết
bởi các luận án công lý còn nằm
ở chợ đấu giá
không như cái chết của chủ tịch hay tổng thống, của cả 2 phe
bọn họ tự liệm chôn không rềnh rang tang ma phúng điếu
và bọn người đưa, tiễn cũng không hề nhân danh một lý tưởng hay chủ nghĩa nào cả
lặng lẽ, vô danh tiểu tốt
những cái chết không cần bia mộ nào khắc họ
chẳng cần con đường nào mang tên
và, cũng không như tôi
họ đã ở lại, chịu chết
bắng cách tập nín thở
trong những chiếc bao nylon
bị thủng lỗ kim
của chế độ.