thọc hai tay vào cái túi
không đáy của ý nghĩ
thấy tôi tuột thoát ra khỏi tỉnh lẻ
nhàm chán
của cơm áo văn minh
thành phố là một bội thực
của người và rác
năng nhiệt mặt trời không thể thiêu đốt được hết
đống rác thênh thang giới hạn
của lầy lội thoái hóa
khó mà rút chân ra khỏi phố phường này
chất bọt tị hiềm của hàng xóm láng giềng
dày đặc hơn khí quyển
keo sơn hơn ruột thịt
nóng bỏng hơn phún thạch
khằn tôi dính vào phố thị này
[bước ra khỏi nó
tôi như lột da lóc thịt!]
bàn ghế lề đường quán cóc xe con xe đạp xe ôm
bia ôm số đề số đầu số đuôi trúng số tận số
chà đồ nhôm chôm chỗ ngồi chĩa điếu thuốc ké ly rượu zớt miếng mồi
cái bát nháo lề đường
sinh tồn của nghèo đói
xa ngút ngàn
nửa địa cầu nước mắt
tôi lần nữa mán mường lò mò giữa thế giới nhập nhằng hỗn loạn âm thanh ảnh hình con số chữ nghĩa đông tây nam bắc…
[còn gì nữa, có Trời mà biết!]
như con rùa thổ tả không biết lý do tại sao lại… bò như rùa
nhận thức được đời sống đang thiếu thốn một thói quen
[một căn bịnh?!]
là một điều khó
nhận thức được rún mình lòi ra bản chất
saigon thì quả là điều khó hơn hết
vâng
tôi đang lột da lóc thịt, để sống
bàng hoàng bên ngoài
thị trấn [của] đất, nước.
.