Articles by Lưu Mêlan
The Grain of Rice ♦ The Snake
we told each other those early fateful things
until the sun was blinding outside
those were fairy-tale rice plants
they did not need to grow up
Where the Ground Forms
It’s so strange
The place where I stand might have the dead buried underneath
Just as many things that used to live
But things are still living and perhaps
Nhà Thơ
ông ta mang theo một nhân dạng bên cạnh
bằng bàn tay ông xét đoán cơ thể người đó bên mình
ông cảm giác và nghĩ mình đang tưởng tượng
có thể sự cô độc đang đánh lừa ông
Tiếng Gọi
chúng ta rồi sẽ bước trên con đường
gió và bụi ấy
chúng ta rồi sẽ đến sa mạc
chẳng còn gì, sự sống lay lắt nhưng mãnh liệt
Ngày
một ngày mới ngoi lên
và thở
một ngày mới ngoi lên và bắt đầu
đi đày những ánh sáng, mầm non và không khí
Con Rắn
tôi nghe một cô nàng huýt gió
rất đúng, một tiếng huýt gió, thanh, mỏng và réo rắt xoẹt qua tôi
trong cái âm thanh của bức tường
tôi giống như một con rắn
Chúng Ta Đang Trong Một Tử Cung Vĩ Đại
những ngôi sao đầu thai vào đêm
dày và dày hơn nữa
trên tấm màng êm ái ấy
bao nhiêu trứng sẽ nở?
Nô Lệ Chúng Ta ♦ Tình Yêu
sự tù đày luôn lớn và vĩ đại
cái lồng ấy xứng đáng cho chúng ta man dã
xứng đáng làm một cội nguồn tuyệt vời cho chúng ta điên loạn
thú nhân.
Mùi Hương
tùy theo giọng nói
tôi sẽ khoét cho bạn một lỗ và luồn sợi dây qua đó
treo bạn lên
tùy vào hình dạng và quần áo của bạn
tôi luồn vào một sợi dây khác
Đêm Sáng Tháng Sáu
ta muốn một loài người khác
một thiên đường và thức ăn khác
nơi có thể thấy mối liên hệ giữa máu, thân xác và mọi thành phần cấu tạo
trong từng miếng nhai và tiêu hóa
chúa đang chạy trên đồi, phật đang chết
Cái Hồng Cầu Nhỏ Bé
rồi cũng lạ
buổi sáng tan đi
trong cái hồng cầu của nó
chưa kịp nở.
chỉ có những đám mây
Làm Con Người
cô có một đôi mắt
cô có một trái tim
hai cánh tay, hai cẳng chân, hai lỗ mũi, hai vành tai có lỗ trong ấy
Sự Lạnh Lẽo Của Một Giấc Mơ
sự lạnh lẽo của một giấc mơ
đã đến qua một khung cửa nào đó
không có rèm, thổi thốc tháo
như một cơn úa vỡ
ghim mảnh kính vào người
Sau Bức Tường
Những bức tường chắn ấy
Tôi đã muốn đập phá ra
Nhưng tôi biết sẽ làm đau ai đó
Như phá vỡ bào thai
Tôi thiếu tháng
Đứa bé bên cầu Văn Thánh
Có thể nỗi thống khổ ai đó nằm trong tiếng nhạc kia
Piano, violin, cello, sáo trúc . . .
Nỗi thống khổ nguyên vẹn hòn bi ve, cái xúc xắc
Một con thuyền giấy nát từ mùa lũ của những năm 80
Có thể cô không có nỗi thống khổ trong đó
Khoảng Sống Của Tôi
Tôi cầm trong tay những xác chết
Một con sóc đã rơi xuống từ bầu trời
Và nó không bao giờ đứng dậy nữa
Dù đã leo tót lên lại cành cây
Về Tôi
Tôi đã muốn giống một điều gì đó, một điều thôi trong rất nhiều điều
Như con diều có thể còn chân
Bằng một sợi dây nhỏ bé
Mà anh đã vẽ và cầm
Nơi Mặt Đất Hình Thành
Thật kì lạ
Nơi tôi đứng có thể đã chôn rất nhiều người chết
Như chôn rất nhiều thứ từng sống
Nhưng mọi thứ vẫn cứ tiếp tục sống và có lẽ
Dưới vòm trời
Ban đêm trái đất tuôn ra ngoài chính mình
Bay nhảy mất trọng lực
Dưới vòm trời là những bước chân.
Của những bầu trời khác.
Đừng nhìn tôi
Đừng nhìn tôi bằng đôi mắt như thế
Khi thời gian đi qua và tôi chẳng làm được gì
Đừng nhìn tôi
Như thể tôi hóa thành không khí khi không làm một con người đúng nghĩa
Tấm Lịch
Trong khi chờ đợi tôi dần đến
Hàng ngày
Tôi ngắm những mặt người trên góc tường đối diện
Tôi có thể lật lại hàng trăm người đã đi qua cuộc đời tôi
Đêm
Động vào những ngày sống tiếp
Không đồng loại, không không gian, quá khứ hiện tại
Tình yêu
Động vào xác thân, hủy phá, hoang tàn, mềm rỗng
Nhập thế
Khi ngọn oải hương dâng đôi cánh múa trên trời
Và những vì tinh tú loan tin ánh sáng
Nơi
Thượng đế phóng sinh sự bình an, đẹp và say sưa nhất
Tôi ra đời


New Comments