Home » Author

Articles by Âu Thị Phục An

Âu Thị Phục An

Tên thật: Âu Thị Nguyệt Thu, sinh năm 1954, từng đoạt giải thưởng truyện ngắn do báo Dân Chủ tổ chức, 1974. Sinh viên Văn Khoa ban triết. Có thơ văn đăng trên các báo trước 1975, và trên trietvan.com sau 75.

Hiện sinh sống tại Sàigòn.

Trầm khúc

22.02.2011

đừng cầm cái mộng em giăng
khúc em tơ quấn mấy rằm trắng phau

khuya rồi nhốt chi đời nhau
thả tay cho tiếng thở phào tan luôn

Càn khôn khép mở

10.02.2011

say một ly say hai ba ly cũng là say
tối hôm qua xuân rùng mình mở cánh
bỡn cợt mùa lay phay gió
lạnh ngàn năm xuân em chờ anh

năm mới vẫn không có gì mới

27.01.2011

những cái chợ tự phát bên lề đường không cần đóng thuế
những “gái chợ đông” ôm thúng co giò chạy khi thấy công an
những “trai giữa chốn ba quân” trơ mặt chạy xe ôm nám đen khuôn mặt

Niệm / Tịnh / Nhặt / Ta

29.12.2010

Niệm

rừng ơi ta về
vừng ơi mở cửa

Tiếng trăm năm gọi

25.12.2010

những ngày xưa chưa xóa hết
giáng sinh thao thức gọi mời
đêm nay sánh vai tình mới
xuống phố em buồn, không vui

Vụng

17.12.2010

em, con thú thứ mười ba,
nằm ngoài sách đỏ
em, hô hấp anh bằng lưỡi
tự thở bằng ngôn ngữ gõ

Phân ưu

16.11.2010
caoxuanhuythangbagaysungcover_thumb.jpg

anh chợt nhẹ như gió
hồn bay lên bay lên

anh cười hiền quá trời
súng gãy từ lâu lắm
tháng ba bẻ cuộc chơi

Run trên cành lá chết

9.11.2010

mùa đông lộng lẫy giá băng
rơi lạnh lùng tuyết trắng
xuống
cặp vú đàn bà
thèm nắng

Thả trôi

4.11.2010

bám vào lềnh bềnh vỉa hè
những bộ xương người cúi xuống nâng ly
bám vào phù hoa
những bộ xương người cúi xuống nâng bi

Cơn mê loạn

14.10.2010

từ bóng tối và cũng từ đó cơn gió giật
bóng gã đứng và tiếng gã hát
buồn, trầm và loạn

Ngập trăng

24.09.2010

có thể là thỏ ngọc hoan hỉ nhảy xuống tử cung mẹ
có thể là hằng nga tìm về bầu nước ối ấm áp
có thể là vợ thằng cuội dại khờ đái lên gốc cây thuốc
lại cũng có thể là con lưu nguyệt thu ngàn năm trôi

Chớp nhá

21.09.2010

mỗi khi em mút bầu vú tâm thần phân liệt
hay mỗi khi em ẩn trong ký ức máu
khạc lên nỗi buồn thế hệ
không có nghĩa là mọi thứ chấm dứt

Nó chính là tôi

13.09.2010

khi sắp sửa cải táng nó lần thứ ba trong một năm
thì sau nhiều lần bươi móc
nó chẳng còn gì dù chỉ còn xương trắng
dính bùn đen

Có khi sỏi đá không vui

7.09.2010

liêu xiêu bước qua vận mệnh
gã say ru rú mặt người
bềnh bồng trôi qua mặt lộ
nhà văn tự xưng quá buồn

Trái tim thiếu nữ

30.08.2010

cái gì đập hổn hển trong lồng ngực
hình như gió vừa đi qua
cái gì nằm sau xương ức bên trái
réo rắt máu chảy

hôn lên hoa hồng trắng

24.08.2010

trầm luân trầm luân mẹ bước
trên tay một đống thịt da
có khi mưa phùn gió bấc
bấm chân níu chặt ta bà

Cụng ly với bóng

19.08.2010

ngó lên vách
đếm những vạch thời gian
tháng tám quay cuồng cơn chuyển dạ
lót mùa thu em nằm

Sám hối

11.08.2010

khi thơ em như nước rửa chân
thế hệ em buồn bỏ mẹ
những cái móng gà đỏ ối
những cặp vú buồn hiu trong đêm tối

Anh, đi thật sao

5.08.2010

em mặc bikini
ưỡn ẹo dưới nắng
biển –
sóng biển
da –

Xuân đồi

28.07.2010

em chứa chan
mật ngọt
duỗi xuân thì
chạm nhẹ
mênh mông

Những ngày không định trước

27.07.2010

Tôi chợt rùng mình sợ hãi khi chợt nhận thấy mình như một con kiến bò quanh quẩn mãi trong một vòng tròn rất rộng. Và lời hẹn thăm Thăng những ngày sắp tới chỉ như một cái mốc, mà ở đó tôi tưởng mình đã lên đường những chuyến rất xa, rất dài nhưng thật ra chỉ vừa trở về điểm khởi đầu trên con đường tìm kiếm.

Em yêu anh

15.07.2010

người đàn ông xa lạ nói với tôi về sự khô hạn của vợ
về cơn khoái chùa chiền của vợ
về đám hương khói bay ngập nhà những đêm rằm
về tấm giấy nhỏ có dòng chữ “không phận sự miễn vào” treo lủng lẳng trên tay nắm…

Tham vọng, khi xem World Cup một mình

8.07.2010

tôi vỗ đùi
tôi đập tay lên salon
tôi chắt lưỡi
và thỉnh thoảng tôi gào lên
sút!!!

Không có gì cả

6.07.2010

không có một cơn hứng khởi nào
vào đầu tháng
hoặc suốt một năm
khi hơn ba mươi năm qua
ta bỏ tù mình

Thế nào gọi là sống

2.07.2010

trôi tuột hả hê trên những dòng sông đang nghẹn sặc
hòa tan loãng những con kênh đen đặc

làm thênh thang những khu nhà ổ chuột
làm mát con đường ngày đêm đang nhọc mệt

Hồn nhiên

23.06.2010

ngắt ra một đoạn ba mươi năm tù ngục
có đôi mắt mù và tai điếc
bụng rỗng và chân xiêu vẹo
cái đầu cụp xuống và trái tim khô quắt

Nhiễm lạnh

16.06.2010

ngập trong vô thức rỗng
xác phàm quẫy chân như cá ngộp hả họng dưới mặt trời
da thịt ô nhiễm công nghệ
những bộ đồ lòng thấm đầy hóa chất thực phẩm

Lại về một ám ảnh

26.05.2010

lại cánh đồng đá trùng trùng
in dấu chân dã thú tuổi hai mươi đau quặn lịch sử
những cánh tay quay búa vung lên dưới mặt trời hả họng cười
nuốt gọn tuổi hai mươi dìm vào cơn đói
mồ hôi nhầy nhụa rơi xuống cánh đồng

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)