Articles by Âu Thị Phục An
Tên thật: Âu Thị Nguyệt Thu, sinh năm 1954, từng đoạt giải thưởng truyện ngắn do báo Dân Chủ tổ chức, 1974. Sinh viên Văn Khoa ban triết. Có thơ văn đăng trên các báo trước 1975, và trên trietvan.com sau 75.
Hiện sinh sống tại Sàigòn.
Tự do
dưới hầm ngột ngạt mùi xăng
co rúm những con người
vòng tay khoanh tròn trên gối
mơ giấc tự do
Khúc du ca
bàn tay khít rịt mùa hè cũ, bên hiên nhà vắng, bên lu nước mưa, dưới cơn mưa nhỏ, nụ hôn hoàn toàn buông thả, lá cờ kẻ thù rũ bên cột nhà, hình như lửa đỏ trôi trong niềm tuyệt vọng.
Tụng ca cuối cho mùa đông thiên đường
vết cắt trên da màu xám khi ta không còn mơ về nơi đâu
trái đất ưu phiền đếm những viên đạn máu
dưới bầu trời thiên la địa võng
tự do nén chặt trong tù
Hồn ma
cúi xuống nhặt
tiếng thở ai đó trong mơ
giấu trong áo
bàn tay giữ chặt những linh hồn mua bán
tiếng ngày
buổi sáng gom lại những tiếng động
dự trữ tràn trề náo nhiệt hối hả
dòng người điên mê
vũ điệu chóng mặt
Sống chết
nhiều bàn chân liêu xiêu
ai cũng tưởng đang đi trên dây thừng căng thẳng
trò mộng du dị thường
mà tôi thấy từng đêm trên vách
Đánh dấu vĩnh hằng
người ta sẽ ngẩng lên nhật nguyệt
chiếc bóng sẽ in hình vĩnh cửu
trong mái nhà anh
Ngủ yên
khi cái đầu còn nằm trên cổ
mọi người yên tâm ngủ
cát đã thấm máu
sự thật chói lọi hào quang
Hotel buồn
tôi đi tìm một lần cuối
một ánh sao rơi
đóm lửa của tàn thuốc
cũng rơi vèo trong vũng nước
Tôi đang ở đâu trên miền đất nào
cũng gần 40 năm trụi trơ số kiếp
dẫu gì mặt đất cũng im ru
vẫn ngủ trong căn nhà không số
trên miếng đất không bao giờ có chủ quyền
Một cõi để mộng mơ cũng không có
Cái chuồng inh ỏi tiếng bò
Mơ hồ tiếng nhai phẳng lặng
Vào những hoàng hôn
Bứt rứt


New Comments