Articles by Âu Thị Phục An
Tên thật: Âu Thị Nguyệt Thu, sinh năm 1954, từng đoạt giải thưởng truyện ngắn do báo Dân Chủ tổ chức, 1974. Sinh viên Văn Khoa ban triết. Có thơ văn đăng trên các báo trước 1975, và trên trietvan.com sau 75.
Hiện sinh sống tại Sàigòn.
giấc trắng
con đò đêm ngọ nguậy dưới lưng
3 giờ sáng em làm gì ngoài đường
tóc tai phờ phạc phấn son nhàn nhạt
Ánh chớp
mùa nầy triều cường mấp mé con lộ hoàng hôn
thành phố dầm mình trong mùi của rác thối
sự ngứa trên da
gãi kịch liệt lên lịch sử
Cuộc chiến
anh tạo ra em
bởi em là xương sườn của anh
em đẻ ra anh
vì anh là tinh dịch trong em
thỉnh thoảng tôi đi ra biển
bằng chân trần mười ngón giao chỉ
tôi thẳng thắn made in giaochi
mặt trời biết làm gì khi bảnh mắt ra
Bài thơ không tên
Khi một mênh mông chảy lút đất cát
Con cò đau lòng bay bay trên không
Khi một nỗi đau tự ôm mình khóc
Thất tình
trơ trọi giữa trần gian
tôi tính viết về cái sự đời như vậy
tôi ủ nó như tuổi mười ba đã biết thích sờ mó
Nhiều năm vẫn nhớ hàng rào kẽm gai trên dốc đồi
Tôi nhớ hôn qua hàng kẽm gai
Tôi nhớ siết ghì trong lô cốt
Bùn đỏ nát nhàu dưới chân nhón
Vừa khi trăng lên trên đồi xa
thượng đế muốn gì
khi vú chúng em còn là trái mận trắng trong vườn tinh khôi thiếu nữ
khi các anh buông súng, súng chất một đống, tháng tư khóc
Hói ♦ Hồi sinh
theo bàn tay vuốt những sáng hối hả và trầm buồn lập lại hơi thở
thời gian chậm rãi bước qua
phổi chứa nhiều giấc mơ đã cũ lập lại
sợi tóc trong ngày vướng lên nỗi buồn
Lần cuối trong phòng tắm
Nàng chống hai tay vào tường, đưa lưng về phía chàng. Nếu anh muốn, thì có thể mà.
Chàng lả đi trên giường. Cơn mệt lại đến.
Nằm mơ
lấp lửng bên bờ biển chiều ngày trôi tuột trong tầm mắt ngái ngủ
sóng dập bờ rêu em ngát ngái những âm thanh màu đỏ tía
có khi
có khi chàng leo qua bóng đêm
đặt dấu chấm lên tuổi thiếu nữ
cơn rùng mình ái ân
nở ra vũ trụ
Khát
nửa đêm về
đái xuống lòng kinh hẹp
nước lập lờ đen hôi
sóng sánh mùi rượu bia chết ngộp
lắc chuông
hai cái chuông đồng treo hai đầu vú nhỏ
đung đưa bài thánh ca trên những sợi lông tơ
núp sau gốc cây đường huyền trân công chúa
mi
đú đởn cơ quan
lột áo lũ quan
trưa treo nắng ngoài rèm hotel
xanh đỏ phất phơ
cày tình vội vàng
Chào em
đến
như một gạch ngang trên bầu trời
vung vẩy những ngón tay
lá cờ chúi đầu xuống lú lẫn
mò tìm trong ký ức đen
sinh nhật vu vơ, 15.8
thường nằm mơ vũ trụ
xé rách bầu trời cũ
chui ngược vào tử cung
mẹ ơi sinh lần nữa
Giấc mơ treo
những đớn hèn vũ trang tận răng
khua lên gậy gộc đánh vào lòng yêu nước
những con người lặng thầm tiến bước
Chiêm nghiệm
đêm trầm hương trôi trên nụ nấm độc
đàn guitar trôi vào phấn hoàng lan
trái cà độc dược khéo léo đầu độc hoàng hôn
em trắng dờ chân tóc
xin việc
tôi không đua xe để tìm cảm giác
tôi không muốn nhậu quắc cần câu
tôi muốn sự thật
nhưng tìm ở đâu
Suy tư về tháng Tư
đám đất đai dưới chân rạch những đường trống hoác
sợi tóc em cũng vàng như những hoàng hôn vàng
nụ cười em nguệch ngoạc dưới bóng mây
tháng tư nổi tiếng vịn tay lịch sử
Chưa bao giờ nằm xuống
tuổi trẻ sinh viên không mệt mỏi
hát ngợi ca quê hương việt nam ngạo nghễ
trên những ngọn cỏ xanh tươi
tiếng đàn thùng rộn rã
Mail cho một giấc mơ
qua rồi lại, lại rồi qua, rồi quen
chỉ thấy nhau qua hình mà yêu như điên
chỉ thấy nhau qua webcam mà ái ân


New Comments