người đàn bà đi gõ cửa
gõ từng nhà
người đàn bà vắt tóc đa đoan
qua vai
người đàn bà khệnh khạng
khuân theo ký ức mốc meo
ít ra là của chính mình
người đàn bà dang rộng hai tay
giũ
mọi thứ cho trôi hết
trên dòng sông kỷ niệm
người đàn bà ngước nhìn
cánh diều tuổi thơ
(của chính bà)
băng mất trong mây tím
người đàn bà cố cất giữ vào không gian thật nhiều
không phải tiếng hát thuở thanh xuân
tôi nghe rõ trong từng đọt chuông chiều
hình như ai khóc thật âm thầm
người đàn bà áo tím
bước lên từng bậc thềm rêu
gõ cửa
gõ từng nhà
hỏi tìm bằng được thơ
cứu rỗi . . .
.