Có khi ta cố niêm lại ngày tháng cũ
những hình ảnh một thời nồng mặn
Những đớn hèn muốn vội quên, gọi tên là quá khứ
và những mảnh tình vội qua xem như dĩ vãng
Ly cà phê mới sáng nay dẫu ngon
giờ chỉ là hoài niệm
Dẫu cố nhấm nháp đôi môi
cũng chẳng tìm thấy chút dư vị nào.
Lòng ta hẹp té nhưng lại ưa chứa nhiều rắm rối.
Ta từng buộc chặt người tình thứ nhất
vào xấp giấy đã ố vàng
và gọi là “ly chanh đường đã nhạt”
Ràng rịt kỹ bóng hình thứ hai
vào xấp giấy viết thư tình mờ ẩn bướm hoa
lâu nay ta vẫn để sang bên
coi như “ly cà phê ngon đã tan đá”
Với người tình thứ ba ta nhớ
đã dán chặt băng keo
và cẩn thận ghi bìa hồ sơ
“ly Rhum chưa dám nốc cạn”.
Còn ai đây “ly kem tan vội”?
và ai nữa “tách trà nhuốm mùi nhang khói”
Hay “ly cocktail chú ruồi vô duyên lỡ té vào”
Và cuối cùng là “ly đế đầy nước mắt”.
Chọn một ngày trời thật hanh khô
tôi quyết định mở toang các niêm phong
Tất cả bỗng bốc thành khói ngũ sắc bay thẳng lên mây
duy chỉ bầu trời chanh chua cũ quanh tôi vẫn y nguyên . . .
.