Tôi nhớ có lần
từng mơn trớn em
trong chiếc ly pha lê ký ức
Mặt trời từng bơi
cùng em trong dung dịch
cường toan
đỏ màu máu
Sự cấu xé ở phía bên kia
đường chân trời
không thể xâu lại trong chuỗi tâm ngẩm
Em
Cuộc hành trình đẩy ta
về phía bất tận hố thẳm
khoái lạc chia rời
từng cơn kích ngất hoang tưởng
Tiếng thét đàn bà
trong cơn đỉnh điểm
chẳng ai ngờ xé toang vọng thức
đến man dại như thế
Vai đã nhức tiếng tu hú
gọi ai cơn thoái trào chán ngắt
bóng tối nhanh nhẩu thoát chiếu chăn
vùng chạy như một tên trộm
Và bất giác trong chiếc ly pha lê cũ
những sợi khói màu cố công đan quyện
tôi đã vớt em lên trong vô cùng của một ngày
ta tưởng chết . . .
.