đ.
kh gầy
tự nghĩ tháp chuông là mình
tự đánh những âm mạnh chói tai
tự khóc
bằng lối opera nửa mùa giữa người với vật thể
tầng một của linh mục
tầng hai của kẻ treo cổ
tầng ba của âm vị quỷ sứ
kh nghĩ thành những ô vuông nhỏ
một nửa bám vào người yêu của anh ta
khi làm tình
bên trong cái áo hai kẻ kẻ đóng nhiều bụi khói sài gòn
mây đen
những khối u nhiễm điện làm ngực cương
kh gầy
tự sờ mình – một vỏ chuông không định nghĩa
đánh những khoảng đầy hoặc rỗng đều nghe như nhau
một biến tấu dài hoặc ngắn biến mất vào trí nhớ
cái chuông vô nghĩa làm anh ta gào thét không thành âm
từ kh
ngắm những con gà phiến loạn đậu trên mái tóc
chuỗi cucrucuru nhiếp ánh sáng và âm thanh
mất cảm giác tiếng chuông
mất kh
từ người yêu của anh ta
nhìn xuống kh tồn tại
bọn x không chân
bọn thiêng khốn nạn
bò ngứa lên rốn đồng hồ
mùa lễ hội hoang úa nhộn nhịp của giờ khắc
mơ mòng kh thầm kín
tan thành những móng sắt thoát chạy hoang đàng
10.7.09
hình ảnh: tranh của Egon Schiele