Chiều ngái ngủ một trời hoang mây trắng
Những kí tự người,
Chim đi tìm tổ ấm sau đêm mưa.
Trong bào thai nhân quả buổi bình minh
Cha đi lệch góc trời
Nghe mây thủy tinh nứt vỡ.
Kí tự tôi trăng mùa cải vàng bông
Thả bước chân lên phím gió
Từng nhịp tim đau vồn vã
Trên những tầng kí tự phiêu linh.
Kí tự mưa tung tẩy trên nón lá
Thủa mẹ gánh gồng đêm bưng hoang
Trời chưa tảng sáng
Khuôn mặt chằng chịt vết lăng trầm.
Kí tự nhẹ nâng những cơn đau cõi đất
Nhú mầm
tiết mật
Trong tiếng hát loài thảo mộc.
Trời hàm dưỡng từng giọt nắng
Chắt lọc
Kí tự em,
Tiếng khóc trẻ thơ mùa thiếu sữa
Bên hiên nhà lá rụng chiều đông . . .
như một giấc mơ vừa nở
ngói cũ mùi gió núi
người năm xưa, hơi thở như hơi sương
tháng năm, sông chảy tĩnh vật
con tắc kè chớp mắt mưa phùn.
về đây, gót thanh xuân trên biển mặn
gió đầm,
từ cũ rích
dòng sông chải tóc cho ruộng lúa
khi dấu chân lịch đại trắng mù sa
con cá bóng cắn bóng ngày tàn dưới tán cây bàng
mùa đông trong lòng mùa xuân
gàu nước giếng rưới mát trời tháng giêng.
nhánh núi nghiêng từ thủa gốc gòn trăm tuổi
đêm bước chân tuồng vọng núi Mò o
Truông mây sắc cờ gợn biếc
Dương xỉ,
Như có người cưỡi ngựa
Mang giọt rượu đầm lầy rới lên đêm cỏ mộ
trong suy tư thời trục chuyển trăng ngàn.
* Tranh của tác giả: Kí Tự, sơn dầu trên giấy canson