Cái chuông của người bán kem
Không kiêng nể bầu không khí trầm lắng
Gõ leng keng những âm thanh sắt
Nhói buốt
Tôi chui vào thế giới sâu kín của những con chữ
Trong cuốn sách đang mở
Như con sâu
Im lìm trốn chạy
Với màng tai đau
Và máu ứa
Bầm đen khóe mép
Giấu biệt nỗi sợ mũi kéo sắc lạnh lướt qua da cổ, vành tai
Và nhắm mắt tránh nhìn vào gương
Trong lúc những lọn tóc rơi dìu dịu xuống khăn choàng
Cảm giác khi đó
Thực sự hạnh phúc
Vì mái tóc, đại diện cho thân thể, được chăm sóc nhiệt tâm
Bởi bàn tay điêu luyện thuần thục, đại diện cho người khác
Đôi lúc
Là cơn xúc động đậm tính nhục thể
Bất kể giới tính của người thợ
Vì nhắm mắt
Nên cảm thấy nó đang diễn ra rất mạnh mẽ
Nhưng hơn tất cả
Là phải khống chế cơn buồn ngủ
Khiến phần thân trên chao đảo gà gật
Vì nhắm mắt
Nên càng khó giữ thăng bằng
Tất cả chỉ kết thúc
Khi người thợ tháo rột khăn choàng, phủi tóc dính trên vai và mang đến chiếc gương lớn
Để nhìn mái tóc từ phía sau
Họ bảo đợi đến khi con đường làm xong
Họ mới giặt tấm rèm cửa phủ bụi
Họ mới trồng hoa hồng vào bồn trước ngõ
Còn bây giờ trước nhà họ
Con đường đang thi công dang dở
Lúc nào cũng bụi mù
Họ không thể tối ngày giặt rèm
Họ cũng chẳng muốn ngắm những bông hoa bám bụi
Họ đợi
Khi nào con đường làm xong
Họ sẽ giặt rèm, trồng hoa
Họ sẽ bắt đầu một cuộc sống khác
Với rèm cửa sạch sẽ
Và hoa hồng tinh khôi